Chương 18

Giữ Cho Họ Nhìn Thấy

Tàu ba đã đi. Evan vẫn chưa rời trạm.

Mười giờ hai mươi mốt phút sau đổ bộ, Aren gọi anh lần thứ hai. Câu trả lời đến cùng một góc hình nghiêng: tủ cáp bật nắp, bụi cách điện bay ngang, bàn tay giáp đang ép một cần kim loại vào khung đã cong.

Trạm chuyển tiếp rộng bằng một buồng thang máy. Tủ đồng bộ chiếm vách bắc; cáp phía tây đi ra bến, cáp phía đông chạy xuống mỏ. Cửa bảo trì ở phía nam mở ra thang dẫn lên khoang trú phụ. Từ chỗ Evan tới cửa chỉ sáu bước, nhưng giữa sàn là một cuộn cáp vừa bị giật khỏi giá.

Aren nhìn nơi ấy qua camera trên mũ Evan. Phần dưới hình là cẳng tay và bảng công cụ; mỗi lần anh quay đầu, vết nứt ở vách ngoài lại trượt qua mép kính. Sau vách là khoang đã mất áp.

Evan trở lại trạm sau lần hội quân, chưa đầy một giờ trước. Khi ấy mạng còn tự chạy. Đợt lệch cầu vừa rồi mới xé đứt đường dự phòng và kéo cong khung giữ tiếp điểm. Trên sàn có chiếc kẹp cố định đã gãy một ngàm. Ngàm còn lại không bám nổi mép kim loại đang rung.

— Bỏ cần ra thì mất gì? — Mara hỏi.

— Hình từ hai bờ mỏ và phòng máy kẹp. Kênh của Bren cũng đi qua đây. AI vẫn xử lý được, nhưng phải có điện và cáp đưa dữ liệu tới nó.

Evan nới tay một chút. Bốn ô hình trên kính Aren tắt cùng lúc, rồi trở lại khi anh ép cần xuống. Mối nối ở đáy tủ tóe một chấm lửa.

— Tôi đang lấy dây bắc qua phần hỏng. Nếu nối được thì rời trạm không mất mạng.

Anh dùng tay còn lại lục cuộn cáp dưới chân, kéo một đầu lên. Aren nhìn bàn tay ấy tìm mãi một cổng còn nguyên giữa các rãnh cháy.

— Có máy nào tới thay anh không?

Aren mở vị trí robot bảo trì. Những máy còn trả lời đều ở phía bến; đoạn trục dẫn tới trạm đã mất một phần vách. Một robot thử bám đường ống ngoài thân rồi dừng trước khớp đã bị kéo đứt. Muốn qua, nó cần một dây mới từ phía Evan.

— Không còn đường, — Mara nói. — Evan, anh rút trước khi thang mất.

Evan quay về cửa. Thang vẫn sáng ở phía ngoài.

— Tôi thấy cửa. Cho tôi thử đầu nối này.

Tại khoang mỏ, Aren bám mặt kẹp thép, Kalen ở bệ phía trước, Taro đang kéo cáp qua khe. Lira giữ đường nam, Nilo kê tay sau trụ. Họ có thể nói với nhau ở khoảng gần, nhưng Aren không thấy mặt bờ bắc sau những dầm đổ. Hình từ máy của Sera đang bù đúng góc khuất ấy.

Doran đặt chân lên cầu vi sợi.

— Nó qua rồi, — Nilo báo.

— Chờ. Còn người phía sau, — Evan nói.

Một ô hình mở rộng. Sau vai Doran là Vira; cao hơn, một thiết bị nhỏ bám trụ tây, đầu thu quay về đội Human. Evan đánh dấu vị trí, gửi ảnh cuối cùng cho Nilo giữ tại chỗ.

Đầu nối mới vừa cắm đã bật khỏi rãnh. Vách trạm dịch thêm một đoạn, kéo hai đầu dây xa nhau. Evan chửi khẽ, buông đầu cáp ấy xuống.

— Không bắc qua được. Khung đang tách.

Một tiếng cọ nặng vang trong kênh. Cửa bảo trì bắt đầu hạ.

Evan dùng chân đẩy hộp công cụ vào khe. Cửa tì lên hộp, dừng cách sàn gần một mét. Anh kiểm tra khoảng mở, kéo cuộn cáp khỏi đường đi rồi mới quay lại bảng.

Aren nhìn thấy anh để lối thoát trống.

— Tôi giữ thêm cho tới khi vòng khép, — Evan nói. — Sau đó bỏ bảng. Taro cần bao lâu?

— Gần một phút nếu đầu cuối vào được ngàm.

— Tôi chờ một phút.

— Vách trạm chịu được không? — Mara hỏi.

Evan nhìn vết nứt.

— Tôi không biết. Nó chưa chạy tới bản lề.

Không có con số chắc chắn. Aren nhìn dải trắng đang dài dần trên hình, muốn ra lệnh rút ngay. Cùng lúc, Kalen trượt tay ở bệ vòng. Taro ghì dây giữ nó, đầu cáp chưa thể cắm xuống.

Doran chỉ còn cách bệ hơn hai chục mét.

— Giữ đường lui, — Aren nói. — Cửa sập thì bỏ việc ngay.

— Rõ.

Evan đổi tay giữ cần. Anh chỉnh những nhánh còn nguyên vào bộ xử lý; AI ghép góc nhìn, đánh dấu phần hình bị che và giữ các số đo đã nhận. Cứ vài giây, cần ép lại nảy lên vì vách rung. Evan phải ghìm nó trở xuống, không thể buộc chết vào một vị trí.

— Taro, xung điện đến sau nhịp rung một phẩy hai giây. Đừng dùng đồng hồ lưới.

— Tôi nhận rồi.

Một ô hình từ khoang trú hiện lên. Bren đang kéo ba người bị thương qua cửa đông. Bên trên họ, bản lề tách khỏi vách.

— Bren, dời người khỏi cửa! Năm mét về phía trong!

Bren ngẩng đầu, kéo người cuối khỏi ngưỡng. Qua hình gửi về, Aren thấy mảng cửa đổ xuống chỗ họ vừa đứng. Bụi che kín camera, nhưng tiếng Bren vẫn còn:

— Đủ cả ba. Chúng tôi lùi rồi.

Ở trạm, vết nứt chạm tới góc cửa bảo trì.

Evan lập tức xoay người. Camera quét qua khung cửa đúng lúc phần trên cong xuống. Hộp dụng cụ bị ép bẹp; một thanh giằng từ trần rơi chéo qua lối, ghim cánh cửa sát sàn.

— Cửa kẹt.

Giọng anh đổi hẳn. Anh thả cần, đưa cả hai tay tới bộ nhả khẩn cấp. Hình chiến thuật tắt. Aren chỉ còn đường tiếng gián đoạn và camera của Evan đang truyền ở mức thấp.

Chốt cửa nhả được. Cánh không nhấc lên.

Evan bật vuốt cẳng tay phải, chèn vào mép dưới rồi dùng trợ lực kéo. Kim loại cong thêm một chút, không đủ lọt vai. Thanh giằng vẫn tì ngang, đầu kia ăn sâu vào trần.

— Taro, cách tháo thanh chống trên cửa?

Taro nhìn hình một nhịp.

— Nó không thuộc cửa. Dầm trần đè xuống rồi. Cắt chân dầm sẽ dồn cả tải lên anh. Có hốc nào bên trái không?

Evan quay camera. Vách trái kín tủ cáp; phía phải là một đường nứt đen đang hút bụi.

— Không có.

Ở mỏ, một phát bắn chạm chân trụ của Nilo. Cậu phải hạ đầu. Aren nghe Taro gọi đầu cáp đã vào được một nửa nhưng Kalen chưa tới công tắc kiểm tra.

Evan nhìn lại bảng cách mình hai bước. Anh quay về, ép cần xuống. Hình từ máy kẹp trở lại.

— Tôi chưa mở được cửa. Làm xong vòng đi.

Aren nhìn đốm tên Evan ở ngoài bản đồ mỏ. Khoảng cách chỉ hai trăm bốn mươi mét. Một phần đường nằm trong chân không, phần khác đã lệch tầng. Anh không có ai có thể tới trước đợt rung kế tiếp.

— Evan—

— Tôi đang thử lại chốt. Các anh cứ làm.

Trong hình, Evan kéo dây công cụ qua tay nắm để có thể giật cửa từ cạnh tủ. Anh ghì cần bằng khuỷu, dùng tay lành kéo dây. Không buông mặc đường sống; anh đang cố giữ cả hai việc cùng lúc.

Doran tiến tới đầu cầu. Sera báo cánh kẹp vẫn còn đóng được một lượt, nhưng Kalen cần thêm vài giây để thử ngàm cuối.

Aren nhìn đèn công trường phía nam.

— Evan, xoay đèn trên máy kẹp qua đầu cầu bắc. Một lần thôi.

Evan gửi lệnh theo mạng bảo trì Human. Sera bật đèn. Luồng trắng quét qua mặt cầu vi sợi, rọi thẳng vào hướng Doran đang nhìn.

Hắn hạ đầu, ép một chi trước che mắt rồi bám mép cầu đổi bước. Hắn không ngã. Cũng không đứng chờ. Chỉ một nhịp dừng để chọn điểm bám mới.

Phía Kalen, khóa cuối ăn vào ngàm.

— Vòng kín! — Taro gọi.

Aren lập tức quay lại kênh trạm.

— Bỏ bảng, Evan. Làm mọi cách để ra cửa.

Evan buông cần. Các ô hình tắt, giữ lại ảnh cuối và vị trí thiết bị trên trụ tây. Camera trong kênh riêng cho thấy anh chạy tới cửa, rút vuốt, chém vào mép kim loại đã bị kéo mỏng. Anh dùng cả vai đẩy thanh giằng. Một khe nhỏ mở ra ở sát sàn.

Ánh đỏ từ thang chiếu lên bàn tay anh.

— Nhích rồi, — Evan nói.

Aren không đáp. Anh chờ tiếng thứ hai.

Vách ngoài gập vào trước khi Evan kéo được vai qua khe.

Camera xoay dựng đứng. Một tấm kim loại lấp đầy hình, rồi màn hình đen. Trong đường tiếng chỉ còn tiếng thở bị ngắt giữa chừng.

Dây nguồn dưới chân Aren giật mạnh. Bó cáp chạy lên trạm mất lực căng, chùng xuống mép cầu.

Anh gọi lại.

— Evan?

Không trả lời.

Dấu sinh học chuyển xám. Hệ thống chưa xác nhận được cái chết, chỉ báo đã mất mọi đường đo. Aren vẫn nhìn ô tên ấy, ngón tay giữ kênh gọi mở.

Một vệt trắng chém vào sàn ngay trước chân anh.

Doran đã tới vùng kẹp.

Aren khép bàn tay trái, nâng đầu nòng. Anh không xóa dấu của Evan, chỉ đẩy nó ra góc kính để nhìn rõ khoảng cầu trước mặt.

— Nilo, giữ tọa độ cuối. Taro chuẩn bị xung. Sera chờ lệnh.

Giọng anh khàn đi trong kênh cục bộ.

— Kết thúc ở đây.