Chương 17

Khi Căn Cứ Bắt Đầu Rơi

Epsilon không rơi về phía một hành tinh.

Bên ngoài, tiểu hành tinh vẫn đi theo quỹ đạo quanh Epsilon Eridani. Không có lực nào kéo nó khỏi đường bay trong vài phút. Điều sụp đổ nằm bên trong: những khoang Human dựng thành một vòng quanh đá không còn giữ cùng khoảng cách với nhau, còn các đường đi bị công trình cổ bẻ ngắn hoặc kéo lệch theo mỗi xung.

Nó rơi khỏi chính hình dạng của mình.

Mười giờ lẻ ba phút sau đổ bộ, những đoạn công trình vốn nối liền bắt đầu lệch nhau theo từng xung. Một cửa ở khu mỏ mở vào hành lang cách đó ba tầng rồi trở lại đúng chỗ. Đường ống nước xuyên qua vách, mất nửa mét ở giữa và phun hai dòng vào hai căn phòng khác nhau. Trọng lực vẫn kéo xuống sàn, nhưng sàn đang nghiêng dần khi các vành máy ngoài vỏ mất đồng bộ với khối đá quay.

Trên bản đồ của Evan, căn cứ không còn là một hình cố định. Bến sơ tán ở sát vỏ dịch chậm theo chiều quay. Khu dân cư giữa lõi chao quanh một điểm. Khoang khai quật bên dưới đứng yên hơn cả vì nằm gần vật thể. Những tuyến nối ba nơi co giãn theo màu cảnh báo; đoạn xanh có thể đi, đoạn vàng chưa chắc dẫn tới cùng cửa, đoạn đen đã mất khỏi cảm biến.

Mỗi lần bản đồ đổi, Aren phải nhìn lại nơi mình đang nằm. Cửa nam ở sau lưng, cao hơn mép cầu sáu mét. Kalen ở bệ trước mặt. Taro dưới chân phải. Doran phía bên kia hố. Anh lặp bốn điểm ấy để giữ khoang thật tách khỏi hình ảnh đang xoay trên kính.

Aren nằm trên nửa cầu phía nam. Dây an toàn giữ anh khỏi trượt xuống hố. Cách năm mét, Kalen bám bảng điều khiển vòng bằng ba chi, tay bị thương ép sát sườn. Taro treo dưới mép cầu, một tay giữ dây nguồn, tay kia tìm chỗ bám. Phía đối diện, Doran kéo Vira khỏi đoạn thép vừa biến mất.

— Báo tình trạng! — Mara gọi.

Taro đáp giữa tiếng thở:

— Vỏ mất nhịp. Tụ đã đầy nhưng không thể phát khi năm phiến chưa khép vòng. Cần nối lại cầu điện.

— Bến mất cân bằng quay, — Evan nói từ trạm chuyển tiếp. — Cửa tàu ba chỉ thẳng vào dàn tản nhiệt sau chín phút. Tôi đang dựng đường rời mới.

— Còn khoang trú?

Bren trả lời:

— Năm trăm mười hai người. Cửa phía đông kẹt. Chúng tôi chuyển sang khoang đá sâu.

Một tiếng va lớn cắt kênh. Ba dấu sinh học ở tầng trên chuyển đỏ. Một dấu tắt.

Aren nhìn biểu tượng ấy. Không có tên; chỉ là một nhân viên bảo trì mà hệ thống chưa ghép được hồ sơ. Anh vẫn cảm thấy khoảng trống như một lỗ thủng trên bản đồ.

— Lira, đưa Kalen khỏi bệ.

Kalen nghe tên mình, lắc mạnh. Nó chỉ vòng đỏ, rồi chỉ bộ điều khiển.

— Không rời. Vỏ cần tay ta.

— Cầu đang sập.

— Căn cứ cũng vậy.

Máy thông dịch giữ được câu ấy với tám mươi ba phần trăm tin cậy.

Aren tháo dây, bò tới. Cầu nghiêng mười độ. Mỗi lần vật thể phát xung, mép hố như nhảy gần thêm rồi lùi lại. Anh không tin mắt, nên giữ một tay trên thép và đếm các bu-lông bằng cảm giác.

Tấm cầu dưới lòng bàn tay lạnh, trừ những điểm cáp nguồn chạm vào đang nóng rát qua găng. Aren di chuyển từ bu-lông này sang bu-lông kế, mỗi điểm cách nhau nửa mét. Khi hình ảnh lệch, anh dừng. Khi cảm giác kim loại dưới tay khớp lại với mắt, anh mới bò tiếp. Đoạn đường năm mét tới Kalen mất gần một phút.

Ở bờ đối diện, Doran ra lệnh kéo căng lại mặt cầu vi sợi. Một đầu giữ bám bờ bắc, đầu kia đã khóa vào bệ vòng; hai máy dựng cầu được tiếp điện từ ba lô của người vận hành qua cáp. Lớp sợi mỏng hạ xuống rồi căng phẳng, đủ tải cho vài người đi nối nhau. Họ đang tạo lối tới Kalen, không chờ Human sửa cây cầu thép.

— Doran vẫn làm nhiệm vụ, — Nilo nói.

— Chúng ta cũng vậy.

— Hai bên cùng sửa thì sao phải bắn nhau?

— Vì sau khi sửa, cả hai đều muốn giữ chìa khóa.

Tàu ba nhả khóa ở bến.

Hình bến hiện trong một ô nhỏ trên kính Aren. Vì camera gắn nghiêng, tàu trông như treo trên vách. Hốc ba đã được dọn đủ một hành lang hẹp; cần bốc hàng sập nằm phía dưới mũi, cửa chắn chỉ mở bảy mươi phần trăm. Hơn một nghìn người ở trong thân tàu, còn đội Bren giữ năm trăm mười hai người không tới kịp ở khoang trú sâu.

Evan dẫn nó không theo trục thẳng. Do căn cứ đã nghiêng, con tàu phải đẩy chéo qua một khe giữa cần bốc hàng và mép đá. Hình ảnh truyền về kính Aren: thân tàu trắng lướt sát bề mặt tiểu hành tinh; những vòi đẩy phụ quét bụi thành một đám mây cam dưới ánh sao.

Trong ô camera ngoài thân, tàu Soven hiện thành một mảng tối phía trên tiểu hành tinh. Hệ thống cảnh báo Human bắt được tín hiệu ngắm bắn rồi mất nó.

Mera gửi một câu ngắn: lệnh không bắn tàu dân sự vẫn giữ.

Aren đọc xác nhận ấy, nhìn thân tàu ba tiếp tục đi ra. Anh chưa biết Doran sẽ giữ lời bao lâu. Lúc này, chỉ riêng việc hơn một nghìn người không bị bắn sau lưng đã đủ để anh không đóng kênh Mera.

Tàu ba đi qua mắt thứ hai.

Cùng lúc, một xung từ vật thể làm hành lang phía bến gập lệch. Mắt thứ ba biến khỏi mạng. Tàu mất đường dẫn.

— Evan? — Mara gọi.

— Tàu đã qua vùng mà đầu ba phụ trách. Tôi loại nhánh lỗi, nối số đo từ cảm biến trên tàu vào hai đầu còn thấy nó. AI đang kiểm tra đường tiếp.

— Đưa tàu ra rồi rút khỏi trạm.

— Rõ.

Aren nghe xác nhận rồi trở lại với Taro đang treo dưới mép cầu.

Taro kéo được dây nguồn lên cầu. Đầu cáp dày bằng cổ tay, nóng tới mức găng báo bỏng. Điểm nối bên kia nằm trên bệ vòng, nhưng giữa họ là hai mét cầu không còn thẳng với nhau.

Kalen buộc một con ốc vào đầu dây, ném thử qua khe. Nó xuất hiện thấp hơn tay Taro gần nửa mét. Taro kéo dây về, đánh dấu vị trí lệch rồi giữ hai tay thấp xuống.

Lần này Kalen gửi một bộ phận của vòng theo sợi dây. Taro bắt được, khóa nó vào ngàm trước khi bỏ tay ra. Cả năm bộ phận vẫn đủ; họ chỉ vừa tìm được cách chuyển đồ qua khoảng cầu không còn thẳng.

Sera mở cánh kẹp thứ nhất. Khối kim loại dài mười hai mét rời vách chậm chạp, tạo một cây cầu tạm qua khe. Mỗi khớp chuyển động hút điện khỏi bến; đèn công trường tối theo từng mét.

Cánh kẹp có ba đốt thép, mỗi đốt rộng hơn thân người. Dầu thủy lực trào khỏi khớp thứ hai thành một dải đen nhưng piston vẫn đẩy. Đầu kẹp vốn có sáu răng để giữ vỉa đá; khi duỗi qua khoảng trống, nó cắm ba răng vào mép bệ vòng. Kim loại rung dưới trọng lượng mới, đủ làm đường đi cho một người nếu không có xung tiếp theo.

— Kẹp không còn đúng trục, — cô nói. — Tôi chỉ dùng được một lần. Đóng rồi có thể không mở.

— Giữ lại, — Aren đáp. — Chưa tới lúc.

Một cảnh báo mới hiện trên bản đồ. Trạm chuyển tiếp mất áp ở hai khoang ngoài. Cửa trong vẫn giữ, nhưng đường rút của Evan chỉ còn một thang bảo trì.

Tàu ba qua được mép đá, tiếp tục tăng khoảng cách với căn cứ bằng động cơ. Tới mười giờ hai mươi mốt phút, tàu báo đã ra khỏi vùng nguy hiểm và mở Fold trên tuyến được kiểm tra. Hơn một nghìn dấu sinh học rời mạng cục bộ.

Phía bến, Bren đưa năm trăm mười hai người còn lại vào khoang trú sâu. Cửa đông sập sau nhóm cuối. Ba người bị thương nằm phía ngoài; ông cùng hai binh sĩ quay lại kéo họ, dù hành lang đang nghiêng thêm.

Camera trên giáp Bren cho Aren thấy một không gian khác: khoang trú là một hốc đá dài sáu mươi mét, trần thấp, hai bên kê giường gấp và bình khí. Mọi người ngồi sát nhau trên sàn vì trọng lực đổi hướng. Cửa đông nằm cao hơn họ sau khi hành lang nghiêng; Bren phải móc dây vào vách, leo lên rồi thả mình xuống phía ngoài để tới ba người bị kẹt.

Một cánh cửa đổ giữa năm trăm mười hai người và chân không. Một cây cầu rung giữa Aren và Doran. Một vách đang nứt quanh Evan. Ba nơi ấy chỉ cách nhau vài trăm mét đá, nhưng không người nào có thể nhìn thấy cả ba bằng mắt.

Phía mỏ, Doran và Vira bước lên cầu lực vừa dựng. Đích của họ không phải Aren. Là Kalen, vòng hiệu chỉnh và dữ liệu đường.

Hai lực lượng lại tiến về cùng một điểm.

Lần này không còn tàu dân sự nào chờ ngoài bến. Lệnh bảo vệ tàu không ngăn Doran bắn vào quân nhân trên bệ. Không còn đủ cầu để Aren rút cả người lẫn thiết bị.

Anh nhìn sơ đồ: Nilo ở cửa nam, Lira sau bệ, Taro cạnh dây nguồn, Sera trên phòng kẹp, Kalen giữa vòng. Evan ở trạm chuyển tiếp. Bren và Mara ở đường trú ẩn.

Mọi vị trí đều có tên.

Mọi đường rút đều đang biến mất.

Ở trạm chuyển tiếp, vách ngoài bắt đầu nứt.

Evan đánh dấu vết nứt bằng màu trắng trên bản đồ. Nó khởi đầu ở góc cửa ngoài, dài chưa tới hai gang, rồi bò qua vách sau mỗi xung. Phía sau lớp vách ấy là khoang đã mất áp và khoảng trống ngoài vành bến.

Aren gọi tên Evan. Câu trả lời đến ngay, bình tĩnh đến mức nếu chỉ nghe giọng, không ai biết đường trắng đang tiến gần vai anh ta.