Chương 13

Bốn Trăm Người Trong Một Khoang

Tám giờ mười ba phút sau cuộc đổ bộ, tàu một đã sẵn sàng nhưng cửa ngoài vẫn chưa mở.

Trong hai mươi bảy phút kể từ khi Mara tiếp quản, bến đã đổi hình. Sáu hàng người quanh hốc một biến mất vào thân tàu. Cầu lên tàu rút khỏi cửa bụng và gập sát vách. Nhân viên bến kéo các vật dụng còn sót lại sau vạch kín áp suất; thứ không kịp mang đi được buộc xuống sàn hoặc bỏ lại trong hốc sẽ mất khí.

Hốc một nằm phía trái khoang hình quạt, tách khỏi phần còn lại bằng hai cửa trượt cao tới trần. Phòng điều khiển phụ nơi Aren đứng nhô vào phía trên như một hộp kính. Từ đây anh nhìn thấy nóc tàu dưới chân, cửa chắn ngoài trước mũi và phần bến còn người ở phía sau. Khi cửa kín giữa các khu đóng lại, bốn trăm người trên tàu, mười hai kỹ thuật viên trong hốc và những người ở phòng điều khiển trở thành ba khoang không nghe thấy nhau nếu mạng mất.

Trước khi cửa ngoài mở, tất cả người còn lại phải rút sau vạch kín áp suất. Khoang bến rộng gần hai trăm mét bỗng trống chỉ trong sáu phút. Cáng, thùng nước và những đôi giày trẻ em bị bỏ lại dưới cầu tàu. Qua dải kính trên thân tàu, bốn trăm gương mặt xếp thành nhiều tầng ghế; ở hàng gần nhất, người lớn ôm trẻ vào ngực và siết dây thêm lần cuối.

Đèn trong tàu chuyển từ trắng sang xanh. Từng hàng ghế nằm ngang với trục thân, ba tầng chồng lên nhau để chịu gia tốc theo lưng thay vì theo chân. Người ngồi gần kính trông như đang nằm trên vách. Một cô bé áp bàn tay vào cửa sổ; phía ngoài, kỹ thuật viên giơ hai ngón báo hệ kín đã khóa. Không ai biết cử chỉ ấy có nghĩa gì ngoài việc cánh cửa sẽ không mở lại.

Aren đứng trong phòng điều khiển phụ phía trên hốc một. Cửa kính dày ngăn tiếng người. Bên trái anh, Evan kiểm tra bốn đầu đo họ đã đặt ngoài vỏ: số một dưới bụng tàu, số hai trên dàn tản nhiệt, số ba cạnh xác tàu đổ bộ và số bốn ngoài mép đá. Đầu thứ tư từng canh hành lang bắc; từ khi tháo nó, tổ Bren phải giữ chốt sát cửa bến. Bên phải, Taro phân phối nguồn giữa cửa bến, đẩy tàu và hộp giữ pha của hai thùng mẫu.

Phòng chỉ rộng sáu mét, ba mặt là kính và mặt còn lại phủ bảng nguồn. Evan ngồi ở trạm trái, bốn màn hình xếp quanh đầu như các ô cửa nhỏ nhìn ra chân không. Taro đứng ở trạm phải, hai tay luân phiên giữa các cần cơ vì giao diện cảm ứng liên tục nhận sai lệnh. Aren ở chính giữa, đủ gần cả hai nhưng không có bảng điều khiển nào dành cho chỉ huy. Mọi lựa chọn của anh phải được một người khác biến thành điện, góc lái hoặc cánh cửa.

— Thiếu mười bảy phần trăm công suất, — Taro nói. — Hoặc không mở hết cửa, hoặc không giữ hai hộp mẫu.

— Mở nửa cửa? — Aren hỏi.

— Mép cửa sẽ cắt qua thân tàu. Bộ tích điện của cửa đã hỏng từ đợt pháo kích; phải lấy đủ công suất trực tiếp từ lưới.

Hai thùng mẫu nằm dưới sàn phòng điện. Chúng cao đến thắt lưng, vỏ trắng có bốn vòng từ ôm quanh. Bên trong mỗi thùng, một mảnh mạch đen dài bằng cánh tay được giữ lệch khỏi thành bằng trường điện. Đèn nguồn chớp đỏ. Dù chỉ là vật liệu, chúng đang hút lượng điện đủ nuôi cả một khu dân cư.

Trên hình camera, hai thùng trông nhỏ hơn các máy biến áp quanh chúng. Chỉ có dải công suất cho thấy sự khác biệt: mỗi hộp đang dùng gần bằng một phần ba cửa bến. Các vòng từ rung ở tần số thấp, làm bề mặt camera xuất hiện những đường ngang. Taro phải nhìn kim đo cơ thay cho số điện tử để biết hộp nào sắp mất giữ pha.

Mara nghe báo cáo qua kênh.

— Lấy điện từ tàu?

— Đầu nối cấp ngược ở hốc một cháy rồi. Muốn kéo đường khác phải mở lại khoang đang xả khí, — Taro đáp.

— Ngắt một hộp. Chuyển mảnh sang hộp còn lại.

Taro lắc đầu dù cô không nhìn thấy.

— Hai mảnh gần nhau làm sai nhịp. Hộp còn lại sẽ sập.

— Đưa một hộp về mỏ.

— Mất mười lăm phút. Tàu chỉ còn sáu phút ở cửa sổ quay; sau đó dàn tản nhiệt chắn đường ra.

Ngoài kính, mép tiểu hành tinh đang trượt chậm qua nền sao. Một dãy tấm tản nhiệt đen sắp đi vào đúng trục rời bến. Cơ học quỹ đạo không quan tâm lệnh ưu tiên.

Evan chồng hai đường lên kính: đường trắng của tàu nếu rời ngay và đường đỏ của dàn tản nhiệt trong sáu phút nữa. Chúng cắt nhau ngay tại xác tàu đổ bộ. Cửa sổ an toàn chỉ rộng ba mươi sáu mét giữa đá và tấm tản nhiệt; tàu sơ tán rộng mười chín mét. Sai lệch tám mét về mỗi phía là đủ xé vỏ.

Aren nhìn bốn trăm người trong tàu. Anh không thấy tất cả khuôn mặt, chỉ thấy đủ để con số không còn sạch. Một người cha đang buộc cổ tay con vào tay mình. Một bà cụ giữ chậu cây nhỏ đã chết khô. Một cô gái mặc đồ mỏ vẫn đội mũ vì chưa tìm được ai giúp tháo.

— Phóng hộp số hai ra ngoài, — Aren nói.

Mara đáp ngay:

— Không.

— Ta lấy điện của nó cho cửa.

— Đó là một phần sáu cơ hội sửa lớp vỏ.

— Và bốn trăm người là bốn trăm.

— Nếu vỏ sập, ba nghìn người còn lại chết.

Kalen đứng cạnh Taro, được Lira giữ ở sườn. Nó nhìn hai hộp rồi chỉ hộp số hai, sau đó chỉ cửa ngoài. Máy thông dịch ghép:

— Bỏ. Sửa tạm ngắn hơn.

Mara im.

— Thời gian ngắn hơn bao nhiêu? — cô hỏi.

Máy không đủ từ. Kalen chỉ đồng hồ, lắc đầu rồi chỉ con tàu. Nó không biết. Nó chỉ chọn một nguy cơ có bốn trăm người nhìn thấy được.

— Phóng hộp số hai, — Mara nói cuối cùng. — Ghi lệnh của tôi. Báo Mera trước khi mở máng.

Aren truyền vị trí thải hộp, chờ xác nhận không có tàu dân sự trên hướng ấy rồi mở máng. Taro gắn hộp số hai vào ray đẩy. Khi trường trong hộp mất nguồn, những vòng từ tối dần. Mảnh mạch đen chạm vào thành, phát ra một tiếng rung thấp qua sàn.

Cửa thải mở về chân không. Không có tiếng gió trong phòng kín; chỉ có một cú giật ở bàn chân. Hộp trượt ra ngoài, quay chậm trong ánh sao cam.

Nó đi qua vùng sáng rồi vào bóng tiểu hành tinh. Bốn vòng từ tắt hẳn. Trong vài giây, chiếc hộp trắng chỉ còn là một hình chữ nhật nhỏ cạnh mép đá, chứa một phần vật liệu mà nhiều người đã chết để giữ và nhiều người khác sắp chết nếu không trả lại.

Nguồn điện nhảy lên đủ mức.

Cửa bến tách sang hai phía. Không khí còn lại trong hốc một phụt ra thành một đám sương trắng rồi biến mất. Tàu sơ tán nhả khóa. Các vòi đẩy phụ sáng xanh, đẩy khối thân trắng ra khỏi hốc từng mét một.

— Sang trái ba độ, — Evan đọc lại đường lái vừa được kiểm tra. — Giữ tốc. Đầu hai đang trả dữ liệu muộn. Dùng đầu một theo dõi đoạn này, tôi đang nối lại nhánh hai.

Trên màn hình, tàu đi qua cột đầu. Bụng tàu cách dàn tản nhiệt chưa đầy mười mét. Không gian rộng vô tận nằm ngay phía ngoài, nhưng trong năm mươi mét quanh bến, mọi hướng đều có thứ đủ xé con tàu.

Một vệt trắng từ bóng tối lao tới hộp mẫu đang trôi.

Phát xung từ tàu Soven cắt hộp làm hai, cách xa hướng rời bến của tàu dân sự. Trường giữ sập. Mảnh mạch đen văng ra, nóng lên thành màu hổ phách khi cấu trúc mất đồng bộ. Nó không nổ; từng lớp bong thành bụi sáng, mang phần năng lượng tích trữ trả lại dưới dạng nhiệt và bức xạ.

Mera xác nhận qua kênh: Doran đã ra lệnh phá mảnh không còn được giữ ổn định. Kalen cúi đầu, nhìn điểm đánh dấu thứ sáu tắt trên bản đồ.

— Tàu qua mắt ba, — Evan nói. Giọng anh không đổi. — Mốc bốn còn sống. Cách đá ba mươi mét. Bốn mươi. Năm mươi.

Tàu một quay mũi, tiếp tục đi bằng các vòi đẩy. Qua khỏi vùng vật cản, hệ thống lái báo đã tự theo dõi được đường phía trước. Evan thôi gửi lệnh hiệu chỉnh, nhưng vẫn nhìn theo thân tàu trắng đang nhỏ dần. Các số đo từ tàu vẫn trở về đều đặn; anh giữ chúng trên màn hình cho đến khi nhận báo đã đủ khoảng cách.

Tới tám giờ ba mươi tám phút, sau khi báo đủ khoảng cách, tàu mới mở hai cụm Fold khỏi sườn và kiểm tra tuyến rời Epsilon đã có trong bộ dẫn đường. Không gian trước mũi méo thành một khoảng tối không phản sao. Ánh sao quanh nó kéo thành những cung ngắn; hình con tàu trên màn hình mờ đi khi trường bao lấy thân.

Ánh xanh co lại.

Tàu biến mất khỏi vùng bến.

Trên bảng, bốn trăm dấu sinh học chuyển từ đỏ sang xanh rồi mất vì ngoài tầm mạng cục bộ.

Không ai reo. Phía dưới họ, hốc một chỉ còn những dây khóa trống và một đôi giày trẻ em nằm sau vạch sơn.

Khí chưa được bơm lại nên đôi giày nằm trong chân không, một chiếc úp, một chiếc nghiêng vào chân cầu. Chúng không rơi hay lay. Trên kính, chiếc tàu đã biến mất; trong hốc, vị trí của bốn trăm người chỉ còn được đánh dấu bằng những vật họ không kịp mang theo.

Mara gửi lệnh cuối cùng:

— Nạp tàu hai. Gom năm mảnh còn lại. Không bỏ thêm cái nào nếu chưa có phương án.

Aren nhìn bụi sáng từng là mảnh thứ sáu tan ngoài cửa bến.

Ở bảng bên cạnh, Taro gạch mảnh thứ sáu khỏi phương án sửa. Ông bắt đầu tính lại nguồn cần cho năm mảnh còn lại. Aren ở lại chờ kết quả.