Chương 12

Quyền Thu Hồi

Mara bước vào bến từ vùng tối, nơi ánh sao cam không chạm tới.

Đĩa Epsilon Eridani vừa khuất sau mép đá. Chỉ trong vài phút, bến mất thứ ánh sáng tự nhiên duy nhất và trở lại màu đỏ của hệ thống khẩn cấp. Những ô kính ngoài vách biến thành các mảng đen phản chiếu người bên trong. Aren không còn thấy khoảng không sau lưng mình; anh chỉ thấy chính đội hình bị kéo dài trong kính, xen với những đầu nòng đang giữ hướng cửa.

Bảy giờ bốn mươi sáu phút sau cú hạ cánh, Aren nhận ra Mara qua giọng gọi trong mũ, trước cả khi thấy phù hiệu vai. Giáp Mara cháy đen một bên sườn. Cô đi chậm, tay trái ép sát vết nứt dưới ngực; ba người bị tách cùng cô vẫn còn đủ, theo sau là sáu quân nhân đội tiếp nhận mặc giáp mới và mang súng chưa bám bụi.

Mara đi từ trục nam, qua đầu nhọn của khoang hình quạt. Khoảng cách sáu mươi mét buộc cô bước dọc toàn bộ hàng người chờ tàu hai. Người dân nhận ra quân hàm trước khi biết cô là ai; tiếng nói nhỏ dần theo từng bước. Đội tiếp nhận phía sau giữ đội hình hai hàng, che gần kín đường trở lại khu dân cư.

Ba người thuộc đơn vị cũ không còn giống lúc hạ cánh. Một người dùng nẹp cố định cổ tay. Một người đã mất nửa kính mũ, mắt phải đỏ vì bụi. Người thứ ba kéo một hộp xung bằng dây vì bộ trợ lực ở chân không còn hoạt động. Việc họ vẫn đi cạnh Mara nói nhiều hơn một báo cáo tình trạng.

Đám đông tự tách thành một lối hẹp. Không ai vỗ tay. Những người trong bến nhìn dấu quân đội trên vai nhóm mới rồi nhìn cửa tàu vẫn đóng, như cân xem thêm súng sẽ mở được đường hay chỉ tạo thêm người có quyền ra lệnh.

Ở phía bắc, thiết bị Manten trên cửa thu các bước chân rồi lùi sát khung. Doran không nói. Kalen xoay một mắt về Mara, mắt kia vẫn giữ cửa. Giữa hai lực lượng, máy thông dịch đặt trên thùng hàng phát tiếng báo chờ, không thuộc hẳn về phía nào.

Aren đứng dậy. Một thoáng nhẹ nhõm làm đầu gối anh mất lực hơn cả cơn đau.

— Chị trông tệ.

— Anh cũng vậy.

— Tôi có lợi thế ánh sáng.

Mara suýt cười, nhưng cơn đau ở sườn chặn lại. Cô nhìn từng người: Nilo buộc tay, Lira dính dịch Manten, Taro mang vòng quyền hạn, Evan không còn drone, Sera đứng giữa quân đội và dân, Kalen ngồi trong bóng tàu.

— Tôi đã nhận bản ghi anh gửi, — Mara nói. — Chỉ nói những gì thay đổi từ lúc anh lên bến.

Evan mở sơ đồ trên màn hình công cụ. Aren báo bốn đầu cảm biến đã dẫn được tàu, điện cửa ngoài chưa đủ, Doran chấp nhận ngừng bắn nếu tàu dân sự không mang mảnh vỏ đi. Anh đặt cạnh đó số đo ở phòng bơm và cảnh báo máy cắt có lệnh tự khởi động lại.

Mara đọc điều kiện ngừng bắn, rồi mở nhật ký Aren đã ký. Anh chờ cạnh thân tàu; mỗi khi có cáng đi qua, cả hai cùng né sát vách.

Khi đọc xong, Mara hỏi:

— Bốn bản sao ở giáp, một ở trạm công nhân và bản gốc của anh?

— Sáu vị trí.

— Anh học thói đa nghi ở đâu vậy?

— Chuỗi chỉ huy.

Lần này Mara bật cười ngắn, rồi giọng trở lại nghiêm nghị.

Người dẫn đội tiếp nhận truyền lệnh lên màn hình chung. Không có tên người ký, chỉ có quyền cấp chiến dịch.

THU HỒI ĐỐI TƯỢNG SỐNG.

THU HỒI TOÀN BỘ MẪU VÀ DỮ LIỆU.

ƯU TIÊN RÚT TÀI SẢN TRƯỚC KHI SƠ TÁN PHẦN DÂN CÒN LẠI.

Người dẫn đội tiếp nhận phóng lệnh lên màn hình báo hàng ở sườn tàu. Những người chờ cầu tàu cũng đọc được. Một làn chuyển động nhỏ chạy qua đám đông: người phía sau ghé tới, người phía trước quay đầu, vài bàn tay siết chặt dây cáng. Bren rời vị trí trên cầu, đứng vào khoảng giữa dân và đội tiếp nhận mà không nói gì.

Mara đọc hai lần.

— Tôi tiếp quản đơn vị, — cô nói. — Aren, giao quyền chiến thuật.

Anh chạm xác nhận. Mã chỉ huy trên kính chuyển từ tên mình sang Mara. Việc ấy lẽ ra phải nhẹ đi. Nhưng sau bảy giờ tự quyết, cảm giác mất quyền giống như buông một sợi dây khi chưa biết đầu kia còn ai bám.

Một âm báo vang trong mũ. Quyền điều động toàn đơn vị trở về Mara; Aren vẫn giữ quyền chỉ huy tổ và tự vệ tại chỗ. Anh gỡ tay khỏi bảng, để cô tiếp nhận các báo cáo đang chờ.

— Kalen ở đâu trong lệnh của chị? — Lira hỏi.

— Sống.

— Còn nếu vận chuyển cản việc rút mẫu?

Mara nhìn người đội tiếp nhận, không nhìn Lira.

— Tôi là sĩ quan tại chỗ. Tôi xác định nó vận chuyển được.

Lira gật một lần.

Sera chỉ ba con tàu.

— Còn ba nghìn người kia?

— Chúng tôi đưa họ đi.

— Lệnh của cô nói khác.

— Lệnh nói thứ tự. Tôi chưa nói tôi đồng ý thứ tự ấy.

Mara quay sang Aren.

— Thùng ở phòng quét đã được đội tiếp nhận chuyển tới kho cạnh trung tâm. Hai thùng tại phòng nguồn đang dùng hộp giữ pha. Ba thùng còn nguyên trong kho bảo an.

— Muốn sửa vỏ phải trả cả sáu.

— Kalen nói vậy?

— Với độ tin cậy đủ để tôi phá máy cắt.

— Còn nếu Soven lấy cả dữ liệu rồi lần ngược về Sol?

Đó là câu hỏi Aren chưa có đáp án. Doran biết tên Human. Mera giữ một bản cảnh báo. Con tàu ngoài kia có thể mạnh hơn mọi tàu Human trong hệ. Trả dữ liệu có thể cứu căn cứ hôm nay và mở đường tới Hệ Sol ngày mai.

Mara nhìn sự im lặng của anh.

— Tôi không giữ mẫu vì lợi nhuận của liên danh. Tôi giữ ít nhất một mảnh vì chúng ta không biết phía bên kia sẽ làm gì khi cửa đóng.

— Giữ một mảnh có thể làm cửa không đóng được.

— Vậy phải tìm cách bù nó.

— Kỹ thuật viên nói cần đủ sáu.

— Kỹ thuật viên thuộc phía đòi chúng ta xóa bản đồ.

Máy thông dịch vẫn chạy. Evan gửi chữ vào kính Aren, không phát âm thanh thô trong mũ anh. Kalen chạm tay vào màn hình khi nghe đến việc giữ lại một mảnh, buộc cuộc trao đổi dừng.

Aren mở Máy Thông Dịch và hướng micro về phía Kalen. Anh dùng từ điển đã có, nói thật chậm:

— Human giữ một mẫu. Có sửa được không?

Kalen bất động. Rồi nó chỉ sáu hốc trên sơ đồ, che một hốc bằng bàn tay lành và lắc đầu.

Máy đọc:

— Có thể tạm. Không biết lâu.

Mara ngắt nguồn khẩu plasma trên cẳng tay trái rồi ngồi xuống, giữ đầu nòng hướng ra ngoài. Cô để Kalen thấy trạng thái khóa vũ khí trên màn hình công cụ trước khi nói tiếp.

Kalen chỉnh chân sau để giữ thăng bằng. Trong ánh đỏ, mảng nẹp bạc trên sườn và dịch khô quanh khớp nổi rõ. Nó nhỏ hơn Mara một chút khi ngồi, nhưng hai chi trước gấp trên ngực vẫn đủ chạm tới cổ cô nếu mở hết.

— Ta đưa người đi. Ngươi sửa vỏ. Một mẫu Human giữ. Không giết ngươi.

Độ tin cậy chỉ ba mươi mốt phần trăm. Kalen nhìn cô, rồi nhìn Aren.

— Lệnh của ai?

Mara chạm lên phù hiệu quân hàm.

— Của ta.

— Người xa đổi lệnh?

Cả bến lại im, nhưng lần này không phải vì một mệnh lệnh. Kalen đã hiểu đủ để nhận ra người trong căn cứ không phải người duy nhất điều khiển họ.

Mara đáp:

— Có thể.

Kalen đóng cổng liên lạc.

Nó không từ chối sửa. Nó chỉ không trao thêm lời bảo đảm cho một người thừa nhận quyền của mình có thể bị lấy lại từ xa.

Mara đứng lên. Cô ra lệnh đội tiếp nhận chuyển ba thùng mẫu ở kho bảo an về bến, nhưng không mở hộp, không tách thêm mảnh. Hai người đi cùng Sera lấy lối công nhân. Hai người kiểm tra nguồn và đường cáp của mạng dẫn tàu cùng Evan. Những người còn lại bảo vệ tàu.

Lệnh mới làm sơ đồ đổi màu ngay trước mắt Aren. Hai dấu Human rời đội tiếp nhận đi theo Sera về phía nam. Hai dấu khác lên phòng điều khiển phụ kiểm tra cáp; một người mang hộp hai bộ nguồn dự phòng của đội tiếp nhận. Hàng dân bắt đầu dịch nhanh hơn về tàu hai. Phía bắc, Doran vẫn giữ vị trí sau cửa. Quyền chỉ huy không thay đổi đá, cửa hay lượng điện, nhưng nó khiến con người trong không gian ấy bắt đầu đi theo những đường khác.

Đó không phải tuân lệnh hoàn toàn. Cũng không phải phản kháng hoàn toàn. Mara đang cố giữ cả dân, mẫu và quyền quyết định thêm vài phút nữa.

Aren biết thói quen ấy. Anh đã làm cùng một việc khi chia đội.

Trước khi đi theo Sera, người của đội tiếp nhận đẩy qua một thùng thu hồi có nắp gài niêm phong. Nó dài bằng sải tay, đáy giữ một bộ dụng cụ lấy mẫu tự động. Taro chạm đầu quét lên vỏ, chỉ đường điện tách riêng bên dưới.

— Hộp này có nguồn dự trữ. Nếu trả các mảnh về mỏ, phải ngắt cả bộ lấy mẫu bên trong.

Mara yêu cầu đội tiếp nhận ghi cảnh báo vào danh mục. Màn hình trả về một thủ tục bảo toàn mẫu đang khóa ở quyền chiến dịch; chưa có cách xem hết chương trình khi nắp còn niêm phong. Cô không cho mở hộp giữa dòng người, lệnh chuyển nó vào kho hàng riêng để kiểm tra trước khi mang xuống.

Cạnh bàn giao nhận còn một hộp nghiên cứu nhỏ, chỉ bằng lòng bàn tay. Đó là mẫu cũ phòng thí nghiệm giữ từ trước, không nằm trong sáu thùng vừa khai quật. Mara cho ghi riêng vào bản kê, niêm phong tại kho và cấm đưa lên tàu dân sự.

Aren nhìn hai dòng xác nhận xuất hiện. Anh chụp lại danh mục, nhưng tiếng Bren gọi từ cửa ngoài đã kéo cả hai khỏi bàn.

Quyền chỉ huy đã trở về với Mara.

Trên màn hình giám sát, yêu cầu cấp điện cho cửa bến vẫn chưa được đáp ứng. Mara gọi Taro tới bảng nguồn.