Chương 11

Tên Của Kẻ Đến Trước

Bảy giờ mười phút sau cú hạ cánh, cửa hàng phía bắc của bến sơ tán trở thành một bàn đàm phán.

Đó vốn là cửa cho xe chở quặng, cao sáu mét và rộng đủ hai xe đi ngang. Một dầm bốc hàng đổ chéo phía Human tạo chỗ nấp giữa dầm và vách. Sera vừa dời dòng dân sang cầu tàu giữa, để trống dải sàn sát cửa. Aren giữ vai tựa vách như đã báo với Bren. Camera trên khung chỉ thấy đoạn hành lang thẳng; đầu cảm biến từng canh sau góc cua đã được đưa ra dẫn tàu. Họ không biết đối phương còn bố trí gì ngoài đoạn nhìn thấy ấy.

Cánh cửa dày bốn mươi phân vẫn đóng. Phía Aren là khoang bến ngập ánh cam, bốn trăm người trong tàu một và gần một nghìn người đang chờ dưới cầu tàu hai. Phía bên kia là trục dẫn về khu khai quật, nơi những nhịp rung qua sàn cho biết ít nhất sáu bóng sáu chi đang giữ vị trí. Giữa hai bên không có khuôn mặt, chỉ có một camera Human đặt thấp và một thiết bị ngoài Human bám trên khung cửa như con bọ dẹt bằng kim loại.

Ánh sao đã hạ tới nửa vách. Mỗi phút, đường ranh giữa cam và đen trượt thêm vài phân trên sàn. Aren ngồi đúng mép bóng tối để màn hình không bị lóa; Kalen ở bên trái, Nilo sau trụ hàng phía phải. Evan và Taro đặt màn hình giám sát sát vách, giữ dây ngoài lối người đi. Mạng dẫn tàu đã chạy, nhưng tàu một vẫn khóa trong hốc, chờ đủ điện mở cửa ngoài. Lira đứng sau Kalen một bước, tay chưa rời bộ nẹp sườn.

Những người dân đi qua đều nhìn cánh cửa, nhưng không ai dừng. Trên loa bến, một giọng nữ vẫn đọc số khoang và thứ tự lên tàu. Cách đó năm mét, hai giống loài đang cố tìm từ để ngăn một cuộc giao tranh; cách đó mười mét, một người cha đang cãi với nhân viên bến vì tên con mình không có trong danh sách. Cả hai việc diễn ra dưới cùng tiếng quạt.

Kalen ngồi tựa một thùng hàng cách cửa năm mét. Lira không cho nó đứng lâu. Cổng âm thanh–rung động trên ngực nối với máy thông dịch bằng sợi cáp Taro đã bện lại ba lần; đầu kia của máy nối vào loa cửa và trạm chuyển tiếp phía bên kia. Mỗi câu đi qua bốn tầng thiết bị, hiện ra với một con số tin cậy trước khi có ai dám trả lời.

Bộ dịch không tạo giọng giống người nói. Nó dùng một âm Human trung tính, không tuổi, không cảm xúc. Sắc thái phải được Aren nhìn qua camera hoặc đoán từ nhịp rung. Khi camera giật, một câu đe dọa và một câu cảnh báo có thể hiện ra giống hệt nhau. Mỗi lần độ tin cậy tụt dưới bốn mươi phần trăm, Taro đặt một vật thật lên sàn—mảnh vỏ giả, mô hình tàu, biểu tượng người—để Kalen và phía bên kia sửa nghĩa.

Giọng từ bên kia đến đầu tiên.

— Kalen Tor. Tình trạng.

Kalen trả lời bằng tiếng hàm và rung ngực. Micro Human chỉ giữ được một phần; cổng liên lạc trên giáp Kalen bổ sung trực tiếp dải rung thấp còn thiếu. Giọng tổng hợp đọc:

— Sống. Bị thương. Vỏ còn hỏng. Human đã ngừng cắt.

Nilo ngồi sau một trụ hàng, nòng súng đặt trên đầu gối.

— Nó báo cáo ta như một hiện tượng thời tiết.

— Cậu muốn được gọi là gì? — Evan hỏi.

— Người đã không bắn nó khi có góc.

— Câu đó hơi dài cho bộ từ điển.

Aren ngồi xổm bên máy, không quay lưng về cửa. Anh chỉ vào biểu tượng kẻ xám một râu ngắn mà Evan đã dựng từ hình ảnh ở bến.

— Tên chỉ huy?

Kalen nói. Máy giữ nguyên hai âm.

— Doran Vek.

Cái tên gắn vào hình thể đã bám Aren suốt bảy giờ: cao ngang Human, phiến xám, một râu ngắn, bốn chi trước không bao giờ cùng nghỉ. Khi có tên, Doran không bớt nguy hiểm. Hắn chỉ thôi là một thứ vô danh mà Aren có thể tự điền mọi điều mình sợ vào đó.

Trên màn hình, Doran đứng cách cửa mười bốn mét, sau một xe quặng lật. Áo giáp của hắn không liền thành tấm như giáp Human; những mảnh màu xám ôm theo từng phiến sinh học, nối với nhau bằng lớp màng tối ở khớp. Hai đao cẳng tay khép dọc ngực. Kẻ có đốm đen đứng thấp hơn ở phía sau, một vai đã nẹp bằng vòng cứng, đốm đen trên phiến đầu giúp Aren nhận ra dù hình ảnh thiếu màu.

Tên gọi không xóa khác biệt hình thể. Nó chỉ buộc Aren nhớ mỗi dấu đỏ bên kia cũng có một người khác gọi đúng tên.

Kalen chỉ biểu tượng kẻ đốm đen.

— Vira Nek. Đội phó.

Một giọng khác chen vào, ngắn và gắt. Độ tin cậy tụt xuống vì nhịp hàm quá nhanh.

— Trả Kalen. Trả vỏ. Nếu không: lấy lại.

Kalen không cần nói ai vừa phát lời.

Aren trả lời:

— Để tàu dân sự rời bến. Sau đó đưa Kalen tới vòng sửa vỏ. Không giao cho các ngươi giết người trong căn cứ.

Máy yêu cầu tách câu. Anh làm lại, từng ý một. Mất gần một phút để nói điều có thể hét trong năm giây.

Doran đáp:

— Người mang vũ khí không là dân sự.

Sera bước sát camera.

— Chúng tôi cầm súng vì các ngươi bắn vào căn cứ.

Máy dịch từ chối câu dài. Sera chửi nhỏ rồi nói lại:

— Người của tôi bảo vệ trẻ em.

— Người của ngươi cắt vỏ.

— Người quản trị cắt. Họ giấu cảnh báo.

Im lặng kéo dài phía bên kia. Các đèn nhỏ trên thiết bị ngoài Human đổi màu liên tục; một kênh mới đang được ghép vào.

Hình ảnh hiện trên màn cửa. Một cá thể nhỏ hơn Doran ngồi trong khoang tàu tối, phiến lam lục có dải bạc quanh cổ. Bộ kính cảm biến nằm phía trên hai mắt kép. Một đầu râu gõ liên tục lên mép bàn.

Sau người mới xuất hiện là vách tàu cong, không có cửa sổ. Hình căn cứ được chiếu phía trên bàn, một vòng trắng nhỏ bám trên khối đá màu hổ phách. Bàn tay mảnh chạm vào bản ghi, mở thêm một hàng thời gian. Con tàu ấy ở đủ gần để trao đổi gần như tức thời, nhưng Aren vẫn không thấy nó qua kính bến.

Kalen phát một âm chào. Nhân vật trên màn hình đáp rồi quay về camera Human.

— Mera Kiv, — máy dịch đọc. — Liên lạc. Ta gửi cảnh báo.

Mera mở sáu bản ghi. Mỗi bản có thời gian, đường truyền, phần lời nói dải trầm đã mất trong tệp của Sera, cùng các câu trả lời Human gửi về. Cô không kể một câu chuyện; cô đưa ra thứ tự. Cảnh báo. Cửa sổ dịch. Phản hồi quản trị. Kênh bị đóng. Máy cắt tiếp tục chạy.

Evan đặt bản Human cạnh bản phía bên kia. Sáu cột thời gian thẳng hàng, còn phần nội dung lệch như hai bộ xương bị tháo mất xương sườn ở một bên. Bản Human chỉ giữ dải âm đã nén và một dòng máy dịch. Bản Manten còn nguyên tiếng hàm, rung ngực cùng mốc ngắt câu. Máy dùng cả bản gốc lẫn những câu đáp đã có nghĩa để đối chiếu từ. Kalen và Mera sửa các đoạn còn sai. Những vùng trắng trong cảnh báo Human lần lượt được lấp: sơ tán khỏi mạch cắt; không cấp thêm năng lượng; chờ kiểm tra.

Aren nhìn từng mốc. Cảnh báo đầu đến trước khi công nhân chiếm kho bảo an gần hai ngày. Cảnh báo cuối đến mười bảy phút trước khi Ilan khóa ba tàu. Trình tự ấy không còn chỗ cho câu chuyện “kẻ lạ tấn công một căn cứ đang yên ổn”.

Evan đối chiếu dấu thời gian.

— Bản gốc khớp với phần chúng ta có. Không thấy dấu ghép lại. Tôi chắc tám mươi chín phần trăm.

— Mười một phần còn lại? — Aren hỏi.

— Một nền văn minh giỏi hơn ta có thể giả tốt hơn khả năng ta phát hiện.

Mera nghe phần dịch rồi nói:

— Đúng. Không yêu cầu ngươi tin tuyệt đối. Yêu cầu dừng hành động đã được cảnh báo.

Aren hỏi tên giống loài của họ.

Máy mất ba lần thử mới giữ đúng âm.

— Manten.

Tên quốc gia đến sau.

— Soven.

Mera không gọi Soven là toàn bộ Manten. Cô nói mình thuộc một đế quốc giữ các tuyến, còn công trình ở Epsilon từng được một cộng đồng Manten cổ bảo trì. “Bảo trì” đạt độ tin cậy cao. “Sở hữu” chỉ có bốn mươi hai phần trăm.

Aren nhìn con số.

— Các ngươi biết cách sửa. Điều đó không chứng minh các ngươi xây nó.

Doran trả lời:

— Các ngươi không biết cách sửa. Điều đó không ngăn các ngươi cắt.

Không ai có câu phản bác gọn.

Aren hỏi thẳng điều còn thiếu:

— Ngoài sửa vỏ, Soven muốn gì?

Mera ngừng gõ râu. Vira phát tiếng phản đối ngoài hình. Doran không cắt kênh.

— Vật liệu dự phòng. Bộ chỉnh. Dữ liệu đường, — Mera nói. — Tuyến của Soven cũng đang hỏng.

Sera cười không vui.

— Cuối cùng cũng tới phần thật.

— Phần trước cũng thật, — Mera đáp.

Đó là vấn đề. Soven đến để ngăn một công trình mất ổn định. Soven cũng đến để lấy thứ Human cần. Human đào vì muốn giữ tuyến sống cho thuộc địa. Human cũng khóa người ở lại để bảo vệ lợi ích ấy.

Ngoài cửa kính, đĩa sao cam chạm mép tiểu hành tinh và bắt đầu bị che. Ánh sáng rút khỏi chân Aren, qua dây cáp rồi khỏi thùng Kalen đang tựa. Đèn khẩn cấp đỏ lên rõ hơn. Cuộc nói chuyện đã kéo dài hơn nửa giờ. Tàu một vẫn nằm sau lớp cửa ngoài chưa mở; trên bản đồ nguồn, tải dưới mỏ tiếp tục tăng.

Hiểu được nhau không tạo ra một bên vô tội.

Doran đặt điều kiện cuối:

— Trả Kalen. Trả sáu mảnh. Xóa bản đồ đường. Tàu dân sự đi.

Aren nhìn tàu một sau lưng. Bốn trăm người không biết cuộc đàm phán đang diễn ra cách họ một lớp cửa. Anh nhìn Kalen. Tù binh không yêu cầu được trao về ngay; mắt nó dừng ở sơ đồ vòng vỏ.

— Không xóa nhân chứng, — Aren nói. — Không lấy người trong tàu. Kalen tới sửa vỏ với cả hai phía. Mẫu được đặt lại. Dữ liệu giữ bản sao ở mỗi bên.

Vira đáp trước:

— Không.

Doran im lâu hơn rồi quay về camera.

— Tạm ngừng bắn. Tàu chở dân được đi sau khi kiểm tra danh sách hàng. Không mang vỏ ra ngoài. Việc dữ liệu, nói tiếp ở dưới mỏ.

Aren yêu cầu máy lặp lại từng điều kiện. Mera xác nhận rồi mở đường nhận bản kê hàng của tàu một. Cửa phía bắc vẫn đóng, nhưng các đầu nòng trên hình hạ xuống.

Từ cửa nam, mười dấu xác thực Human xuất hiện trên bản đồ. Đi đầu là một mã lệnh Aren biết.

Mara Venn.

Hai phía cuối cùng đã học được tên nhau.

Và đúng lúc ấy, một người có quyền cao hơn Aren tới để quyết định những cái tên ấy có còn được nói tiếp hay không.

Ánh đèn trắng của đội Human mới quét qua đầu nhọn khoang bến. Đám đông tách ra chậm hơn lần trước vì không còn chỗ. Tiếng giày giáp đi tới qua những vạch sơn xanh, đều và nặng, trái hẳn nhịp sáu chi ở sau cửa.

Aren đứng dậy giữa hai hướng. Doran ở sau bốn mươi phân thép. Mara còn cách anh sáu mươi mét và đang tới gần.

Trong lần đầu tiên kể từ khi đổ bộ, anh không biết phía nào sẽ chấm dứt cuộc thương lượng trước.