Chương 10

Con Tàu Không Có Đường Ra

Con tàu ở ngay trước mặt, cửa lên tàu đã đóng, nhưng hàng người dưới bến vẫn chờ nó rời đi.

Aren dừng ở đầu trục vận tải. Sau gần nửa giờ đưa cáng từ khoang khai quật lên, tiếng bánh trượt cào qua đường ray đã thành một tiếng rít kéo dài trong tai phải. Tai trái chỉ còn cảm giác căng tức. Khi cánh cửa cuối mở ra, ánh sáng màu cam tràn qua kính mũ, còn sàn bến như nghiêng khỏi chân anh. Anh phải vịn vào khung cửa, chờ cơn choáng qua rồi mới bước tiếp.

Đồng hồ nhiệm vụ chỉ sáu giờ bốn mươi tám phút.

Bến sơ tán là một khoang hình quạt khoét vào vành tiểu hành tinh, rộng gần hai trăm mét. Từ chỗ Aren đứng, ba cầu tàu tỏa về phía vách ngoài. Bên trái là con tàu đã đóng cửa: thân trắng, bè, dài hơn tám mươi mét, hai cụm Fold gập sát sườn. Bốn trăm người đã được đưa vào trong. Qua dải kính dọc thân, anh thấy những hàng ghế chồng thành tầng và các bàn tay bám lên lưng ghế phía trước.

Cầu giữa còn kín người. Dòng người kéo ngược về tận chân cầu thang dẫn lên phòng điều khiển trên vách. Cầu bên phải bị một cần bốc hàng sập chắn ngang; phía dưới, robot cứu hộ đang nâng dầm cho công nhân kéo cáng qua. Tiếng mô-tơ rền lên giữa tiếng quạt, tiếng bánh xe và tiếng loa gọi những nhóm tiếp theo. Một mũi tên sơ tán trên sàn vẫn chỉ vào lối bị chặn. Sera đi ngang, đá một thùng rỗng đè lên nó rồi gọi người đổi hướng dòng dân.

Bren chờ ở chân cầu tàu trái. Bụi đen bám kín những đường ghép trên ngực giáp. Bộ tạo khiên ở cẳng tay phải đã tháo bỏ; nắp che đầu nối bị xước đến lộ màu bạc. Ông đứng hơi lệch người, giữ chân phải thẳng vì khớp trợ lực đang khóa. Khi thấy cáng Kalen, Bren bước ra chặn một xe hàng để Lira đưa người bị thương vào sát vách.

— Dưới mỏ thế nào? — ông hỏi Aren. — Thứ họ bắt chúng ta mang lên đâu?

— Vẫn ở dưới đó. Nó gắn liền với một lớp vỏ quanh công trình. Cắt thêm sẽ làm tình hình tệ hơn.

— Tôi nhận báo anh bắn hỏng máy cắt.

— Bộ nhận lệnh thôi. Máy còn lệnh chờ, mạng trung tâm nối lại là nó cắt tiếp. Quyền của Ilan không xóa được.

Bren nhìn qua năm phiến thiết bị buộc ở cuối cáng, rồi trở lại với Aren.

— Anh giữ bản ghi chứ?

— Evan giữ.

— Được. Lên xem đường ra của tàu giúp tôi.

Ông quay về phía cầu thang. Aren định hỏi thương tích ở chân, nhưng Bren đã quay lại giúp Lira lách cáng qua chiếc xe hàng. Câu hỏi đành để lại. Phía sau họ, Lira đặt Kalen trong hốc trú dưới phòng điều khiển, ngoài dòng người. Tay giữa bên trái của nó vẫn nằm trong nẹp; tay còn lại giữ năm phiến thiết bị mỗi khi cáng rung. Ánh cam từ cửa kính phản trên những phiến xanh ngọc ở cổ. Một người đi ngang nhìn thấy, ôm con sát hơn rồi lách sang phía bên kia.

Lira bắt gặp Aren ngoái lại.

— Đừng đưa cậu ấy xuống mỏ nữa khi chưa báo tôi.

Anh gật đầu rồi theo Bren lên cầu thang.

Phòng điều khiển nằm cao hơn sàn bến mười hai mét, hẹp đến mức hai người mặc giáp phải nghiêng vai mới tránh được nhau. Qua ba mặt kính, Aren nhìn rõ nóc con tàu phía dưới và cửa chắn khổng lồ trước mũi. Một màn hình trên vách đang chiếu hình từ cảm biến ngoài thân. Bên ngoài là chân không và ánh Epsilon Eridani hắt ngang một dàn tản nhiệt gãy giằng. Những tấm đen vẫn mắc vào khớp quay, chậm chạp lắc qua khoảng trống trước bến.

Dưới dàn tản nhiệt là nửa thân tàu đổ bộ của họ.

Aren nhận ra cửa hông đã bật khỏi bản lề. Anh từng kéo Nilo qua chỗ ấy. Bây giờ xác tàu mắc vào vành đá, những dải cách nhiệt bạc bung ra, che khuất phần khe còn lại giữa đá và các tấm tản nhiệt. Khoảng đen nhìn từ đây có vẻ đủ rộng cho tàu sơ tán; trên màn hình, hệ thống lại phủ nó bằng một vùng gạch chéo.

— Tàu không đo được phía sau xác tàu của chúng ta, — Bren nói. — Mạng cảm biến ngoài bến bị phá rồi. Nó ra thêm nữa mới thấy được, nhưng lúc ấy đuôi chưa thoát khỏi hốc. Nếu phía trước bị chặn, không còn chỗ quay.

Evan nối máy của mình vào bàn. Mô hình con tàu xuất hiện giữa dàn tản nhiệt và vách đá. Khi anh kéo nó về phía trước, phần thân phía sau quét trúng một vùng chưa có số đo.

Không phải máy không lái được. Nó chưa biết ở đó có đủ chỗ cho cả con tàu hay không.

Bren mở nhật ký những việc đã thử. Robot bảo trì vẫn bò được ngoài vỏ, nhưng hình truyền về qua vô tuyến lúc có lúc mất. Đường cáp tới các cảm biến cũ bị cắt ở vành bến. Tàu kéo còn dùng được nằm sau cần bốc hàng sập bên hốc ba; phải dọn cả đoạn ấy mới đưa ra được. Bắn nát xác tàu sẽ hất thêm mảnh vỡ vào cửa bến và dàn tản nhiệt đang treo lệch phía trên.

— Dưỡng khí trên tàu còn mười một giờ nếu giữ nguyên số người, — Bren nói. — Nhưng chưa ai nói được cái bến này còn nguyên đến bao giờ.

Một chấn động truyền lên chân bàn. Trong cốc bỏ quên cạnh bảng điều khiển, mặt nước run thành những vòng nhỏ. Aren liếc về cửa xuống trục vận tải. Cách đây gần một kilomet đường hầm, lớp vỏ họ vừa ngừng cắt vẫn đang rung như thế.

Evan mở hộp thiết bị mang từ bến. Ba đầu cảm biến nằm giữa dây nối và những mảnh vỏ drone cháy xém. Mỗi chiếc nhỏ bằng nắm tay, có mặt kính tối và một cổ gá ngắn. Một chiếc mất cả nắp bảo vệ, để lộ cạnh mạch bên trong.

— Tôi đã kiểm tra trên đường về. Ba đầu này còn đo được khoảng cách. Cho robot mang ra phía sau xác tàu, nối dây về đây. Ta thử trước, chưa cho tàu nhả khóa.

Bren dịch khỏi bảng để anh làm.

Bảy phút sau, ba hình ảnh mới đã hiện trên màn hình.

Sera tìm được hai robot bảo trì còn kín vỏ trong kho dưới cầu. Chúng dẹt, thấp, mỗi con có bốn chân bám ngắn và một tay kẹp gập trên lưng. Qua cửa bảo trì riêng, chúng mang các đầu cảm biến ra ngoài, nhả cáp dọc theo những rãnh đã có trên thân bến. Đường dây nối về trạm chuyển tiếp phía sau khoang, nơi cáp từ bến gặp tuyến đi xuống mỏ.

Taro ở dưới ấy. Anh đã kéo lại nắp tủ nguồn, cô lập những nhánh cháy và nối bó dây mới vào đường còn nguyên xuyên qua vỏ căn cứ. Từ trạm về phòng điều khiển chỉ chín mươi mét cáp. Mỗi lần anh thử một đầu nối, Evan đánh dấu đoạn đường đã có tín hiệu rồi để AI đo lại vị trí các cảm biến.

Aren đứng cạnh Evan, nhìn một robot bò qua mặt dưới dàn tản nhiệt. Chân nó bấu vào mép tấm, nhấc thân qua một vết rách. Phía dưới không có sàn để rơi xuống. Chỉ có những mảnh bạc lơ lửng quanh xác tàu và khoảng tối xa đến mức mắt anh không tìm được chỗ dừng.

Đầu cảm biến cuối cùng được gắn cạnh xác tàu. Trên mô hình, những vùng gạch chéo rút dần. Một lối cong hiện ra, đi vòng qua mảnh thân gãy rồi hướng ra khỏi vành đá.

Aren vừa thở ra thì Evan giơ tay.

— Chưa được.

Anh phóng lớn góc cuối đường ra. Một mép tấm tản nhiệt xuất hiện ở hai vị trí khác nhau, lệch nhau gần bốn mét.

Evan cho chạy lại số đo. Lần này AI bỏ một chuỗi tín hiệu phản xạ từ xác tàu. Hai đường mép vẫn chưa nhập làm một. Ba cảm biến đều đang nhìn chéo từ cùng phía; phần khớp gãy phía sau tấm đen vẫn bị đá che. Hệ thống chưa phân biệt được tấm đang xoay thật hay tín hiệu tới muộn.

Aren nhìn hình con tàu trắng nằm lọt giữa hai đường đo. Theo một đường, nó đi qua. Theo đường còn lại, mạn trái bị ép vào đá.

— Đặt một đầu ra mép ngoài, nhìn ngược vào, — Evan nói. — Chuyển một trong ba cái đang có thì mất góc dưới bụng tàu. Tôi đã thử. Phải thêm một cái.

— Còn đầu nào dùng được? — Aren hỏi.

Không ai đáp ngay.

Bren quay sang màn hình nhỏ bên cửa. Đó là hình từ đầu cảm biến ông đặt ở hành lang bắc. Xa hơn hai cửa kín, hành lang chìm trong những bóng dầm chạy ngang trần. Lối này nối về các đường xuống mỏ. Bốn người của tổ Bren đang giữ đoạn trong; cảm biến được đặt qua góc cua để họ thấy đối phương trước khi hai bên vào tầm bắn.

— Cái đó, — Evan nói. — Còn nguyên cả đầu đo lẫn cổng cáp.

Bren đặt tay lên cạnh màn hình.

— Lấy nó thì chúng tôi không thấy sau góc cua nữa. Muốn giữ nguyên vị trí, phải đưa người ra nhìn.

Nilo đứng cạnh cửa, vai trái cố định sát người. Cậu nhích lên một bước.

— Em ra được.

— Không, — Bren đáp. — Chúng ta đã thấy chúng qua hành lang nhanh thế nào rồi.

Aren nhìn lại bến qua kính. Dòng người dưới cầu giữa đã ngừng chuyển động. Một cáng bị giữ ở chỗ ngoặt; người đẩy phía sau không thấy nên vẫn thúc lên. Sera phải chen ngược vào đám đông, dùng cả hai tay chặn xe hàng lại. Cô ngước lên phòng điều khiển, chờ một câu trả lời mà anh chưa có.

— Dùng cảm biến trên giáp? — anh hỏi Evan.

— Dùng được nếu để người mặc ở ngoài vỏ. Tháo riêng ra thì phải mở mũ, làm lại vỏ kín và đường nối. Không kịp bằng lấy đầu trinh sát.

Taro thêm từ trạm chuyển tiếp:

— Có dây để nối đầu thứ tư. Không có đầu dự phòng nào ở đây.

Aren chống bàn, cúi nhìn sơ đồ hành lang bắc. Anh muốn giữ cả khoảng báo trước cho Bren lẫn con đường ra của tàu. Anh mở danh sách thiết bị thêm lần nữa. Ba đầu đã đem dùng, một đầu đang canh hành lang. Những dòng còn lại đều đánh dấu hỏng hoặc mất liên lạc.

— Thu đầu phía bắc, — anh nói. — Rút cả tổ về cửa hàng sát bến. Không để ai ở ngoài chỉ để canh bằng mắt.

Bren không rời tay khỏi màn hình.

— Nếu chúng đuổi tới, chỗ nổ súng sẽ nằm ngay cạnh dân.

Aren thấy hàm mình siết lại bên trong mũ. Đó chính là điều anh đang cố tránh nghĩ tới.

— Đóng cửa sau người cuối. Cho dân đi vòng qua cầu giữa, giữ trống dải sát vách bắc. Tôi sẽ đứng ở cửa với ông.

Anh gọi Sera, chỉ rõ lối cần dọn và lý do. Cô nhìn đoạn đường phải bỏ, rồi nhìn đám người đang chen sau lưng mình.

— Phải dời cả chỗ đặt cáng, — cô nói. — Các anh giữ được cửa chứ?

— Chúng tôi sẽ giữ ở phía trong. Đừng đưa ai ra hành lang ấy nữa.

Sera quay đi gọi công nhân chuyển hàng chắn. Bren ra lệnh rút. Trên kính Aren, vạch đánh dấu giới hạn phòng thủ lùi qua một cửa, rồi thêm một cửa nữa, về tận khoang đầy người phía dưới.

Lúc bảy giờ ba phút, hình hành lang bắc nghiêng đi khi người lính tháo đầu cảm biến khỏi giá.

Trong khoảnh khắc cuối, Aren thấy một chuyển động ở xa, dưới bóng dầm. Một cạnh xám lướt qua vách rồi mất. Anh bảo Evan giữ lại hình, nhưng cả hai không xác định được đó là chi của một kẻ đang tiến tới hay mảnh kim loại vừa đổ. Người lính ôm cảm biến rút qua cửa trong. Bren đếm đủ bốn người trước khi cho cửa đóng.

Hình phía bắc tắt.

Evan xuống nhận cảm biến ngay dưới phòng điều khiển. Anh kiểm tra đầu nối, trao nó cho robot đang chờ trong khoang bảo trì rồi trở lại bàn theo dõi. Con máy còn lại ở ngoài vỏ quay về dẫn dây. Hai cửa khoang nhỏ lần lượt khép mở; không khí được hút về bồn, rồi robot mang chiếc đầu đo cuối cùng bò ra chân không.

Aren xuống cầu thang sau Nilo. Mỗi bậc làm đầu anh nặng thêm. Đến chỗ ngoặt, anh nhìn nhầm mép bậc thành một mặt phẳng và hụt chân. Khung giáp giữ được đầu gối, nhưng cú giật truyền lên tai trái khiến anh phải quỳ xuống, hai bàn tay bám lan can.

Bren dừng ở dưới, đưa cánh tay còn trống bộ tạo khiên lên cho anh vịn.

— Đứng yên đã.

Aren muốn bảo không sao. Ông đang phải chống trên một chân giáp khóa cứng; nói câu đó chỉ khiến Bren tiếp tục tính anh như một người còn nguyên vẹn.

— Tôi bị mất thăng bằng, — anh nói. — Qua cửa, cho tôi đứng sát vách. Đừng giao tôi giữ góc cao.

Bren đổi vị trí của hai người trên sơ đồ, không hỏi thêm. Aren chờ cho cầu thang ngừng chao rồi mới đứng lên.

Họ tới cửa hàng phía bắc khi chiếc đầu cảm biến cuối cùng bám được vào mép đá ngoài bến. Cửa cao sáu mét, đóng kín. Một dầm bốc hàng nghiêng tạo chỗ nấp hình tam giác phía trong. Sera đã kéo dòng dân ra xa, nhưng vẫn còn những người ngoái lại nhìn lính chiếm vị trí. Nilo đứng sau trụ bên phải; Bren nhận phía trái. Aren dựa vai vào vách, nhìn đường dây từ trạm chuyển tiếp chạy men chân tường về phòng điều khiển.

Trong tai phải, Evan báo đã có hình.

Lần này đầu đo từ mép đá nhìn ngược vào khoảng trước đó bị che. Khớp gãy của dàn tản nhiệt hiện rõ. Tấm đen đang xoay chậm thật, không phải lỗi hình ảnh. AI ghép số đo mới với ba đầu còn lại, xóa lối đi vừa dựng và vẽ một đường cong khác thấp hơn.

Một đường khác, xa tấm tản nhiệt hơn, nhưng gần xác tàu đổ bộ đến mức Aren thấy bụng mình thắt lại.

— Cho robot thử, — anh nói.

Con robot đang rảnh bò dọc vành hốc, dùng tay kẹp đưa đầu đo vào những chỗ hệ thống yêu cầu. Nó nhỏ hơn tàu rất nhiều; việc nó đi lọt không chứng minh tàu cũng lọt. Evan dùng những số đo độc lập ấy để kiểm tra khoảng trống cho cả chiều rộng và đuôi tàu khi xoay. Trên kính Aren, bóng mô phỏng của thân tàu dịch từng đoạn qua khe, dừng ở các chỗ hẹp rồi đi tiếp.

Một đoạn cáp mắc vào mép kim loại rách. Robot dừng, lùi lại để gỡ, trong khi cả bến vẫn phải chờ. Aren nghe tiếng loa báo ngừng nhận thêm người lên tàu một. Anh nhìn qua cầu trái: một người đàn ông đứng bên ngoài cửa tàu, áp trán lên kính ngang mặt đứa trẻ phía trong. Sera đã nói hết chỗ. Ông ta vẫn chưa chịu đi sang hàng tàu hai.

Aren không giục Evan.

Robot gỡ được dây. Các phép đo cuối lần lượt khớp. Đường dẫn được chuyển sang tàu; hệ thống lái đối chiếu với những phần nó tự nhìn thấy, chạy thử thao tác rời hốc mà chưa mở khóa giữ thân.

— Đường ra dùng được, — Evan nói. — Đã kiểm tra cả phần đuôi. Tàu nhận rồi.

Aren nhìn thẳng lên cửa kính phòng điều khiển. Evan đưa bàn tay ra hiệu, rồi chỉ màn hình cho nhân viên bến. Phía dưới, khóa cầu lên tàu bắt đầu thu về vị trí chờ. Lần đầu kể từ khi nhóm tới, loa bến thông báo chuẩn bị rời hốc thay vì yêu cầu hành khách tiếp tục đợi.

Người đàn ông trước cửa kính ngẩng đầu. Một công nhân tới dẫn ông về phía tàu hai. Lần này ông chịu bước đi, vẫn quay lại nhìn con cho đến khi mạn tàu khuất sau trụ cầu.

Taro báo tiếp:

— Đường dẫn chỉ lấy tải nhỏ. Vấn đề còn lại là điện mở cửa ngoài. Tôi đang kiểm tra các nhánh giữ mẫu, chưa được ngắt nhầm.

— Tàu giữ nguyên khóa, — Aren nói. — Chưa có lệnh rời bến.

Anh không muốn một lần thông báo chuẩn bị biến thành cuộc chen lấn mới. Cửa vẫn phải mở, nguồn vẫn phải đủ, và lực lượng ngoài căn cứ chưa hề đồng ý để những con tàu này đi. Nhưng họ đã đo được một đường ra. Không còn phải đẩy bốn trăm người vào một khoảng trống chưa biết có đủ rộng hay không.

Evan cùng Taro rời các bàn kiểm tra để tới cửa bắc. Mạng chạy tự động trên đường cáp vừa nối; mỗi người mang một màn hình theo dõi. Trạm chuyển tiếp vẫn phải có lối vào để thay dây hoặc nối lại nếu bị đánh hỏng. Sera cho công nhân giữ trống lối bảo trì ấy, rồi quay về đưa các cáng sang chỗ mới.

Aren gọi Bren kiểm tra bên kia cửa.

— Chưa thấy gì, — ông đáp. — Camera ở khung chỉ thấy được đoạn thẳng phía trước. Sau góc cua thì không.

Ở góc kính Aren, ô quan sát phía bắc vẫn trống. Anh giữ nó ở đó, không cho giao diện tự thu lại.

Lira đẩy cáng Kalen tới chỗ tránh dòng người sau dầm. Một tiếng cộc nhẹ vang qua cánh cửa, gần đến mức Bren quay hẳn người. Nòng plasma bên cẳng tay trái ông trượt ra sát khe vuốt; ông giữ tay thấp, chờ xác định thứ vừa chạm cửa.

Kalen ngẩng đầu. Hai râu của nó hướng về phía khung trên.

Camera sát cửa bắt được một thiết bị dẹt đang bám lên mặt ngoài. Sau nó, ở cuối đoạn hành lang nhìn thấy được, một bóng xám đứng bên xe quặng lật. Đầu gần hình tam giác, một râu ngắn hơn bên còn lại.

Aren nhận ra kẻ đã đánh họ dưới mỏ.

Không có cảnh báo từ xa. Hắn đã tới cửa.

Một chuỗi tiếng bật khô vang qua loa. Evan nối đầu thu của máy thông dịch vào kênh ngoài, giữ nguyên dải âm vừa nhận. Kalen nói gấp, rồi chậm lại khi máy yêu cầu lặp. Aren nhìn dòng chữ còn đang sửa trên kính.

— Trả kỹ thuật viên. Trả các mảnh vỏ.

Đồng hồ chuyển sang bảy giờ mười phút.

Bren nâng cẳng tay thêm một chút. Aren đặt bàn tay lên tay ông, ra hiệu chưa bắn, rồi bước vào góc camera phía mình.

— Nối tiếng cho tôi, Evan.