Chương 09
Mạch Đen
Khi Aren trở lại khoang khai quật, đồng hồ nhiệm vụ đã qua sáu giờ.
Đường từ tầng y tế xuống mất gần nửa giờ. Họ không đi lại giếng thang nơi đã giao chiến; Sera dẫn cả nhóm theo một tuyến vận chuyển quặng chạy vòng phía nam. Đường ray giữa hành lang đã chết, nên chiếc cáng trượt của Kalen liên tục mắc vào những ụ khóa nổi trên sàn. Mỗi lần căn cứ rung, bụi đá rơi từ trần xuống thành một màn mỏng. Màu vách đổi dần từ kem sang xám, rồi mất hẳn khi hành lang trở thành một ống khoan xuyên qua đá.
Ở cửa cuối, không khí lạnh ùa vào như từ một hang sâu. Ánh đèn mũ chạm vách đối diện nhưng không soi tới đáy hố. Khoang khai quật mở ra dưới chân Aren với quy mô mà những đường nét trên bản đồ chưa bao giờ truyền được: một khoảng rỗng cao gần trăm mét, rộng đủ chứa tàu đổ bộ, bị chống bởi các dầm đen và hai cầu công tác mảnh như nét bút.
Hố khoan không còn giống nơi anh rời đi. Một phần đèn công trường đã tắt, khiến khối đen xám dưới đá lớn thêm trong bóng tối. Cây cầu phía bắc sập hẳn; dầm thép treo đầu gãy qua khoảng trống, đung đưa mỗi khi trọng lực hụt. Năm bộ phận của vòng thiết bị Kalen đặt quanh vật thể còn nằm trên các giá đỡ, đèn kiểm tra chớp ngắt quãng. Giữa chúng là những quãng tối đúng nơi Human đã khoét lấy mẫu.
Cửa của họ mở vào đầu nam, cao hơn khối vật thể mười bảy mét. Muốn tới bệ điều khiển, họ phải đi hết cây cầu nam dài bốn mươi mét rồi xuống một dốc kim loại không lan can. Lối về duy nhất nằm sau lưng. Bên kia hố, cửa bắc nơi kẻ xám rút đã tối. Trên khung còn một vệt nóng mới; Aren cho Nilo giữ hướng ấy.
Sera đẩy cáng Kalen tới mép cầu rồi dừng. Taro buộc thêm hai dây vào khung. Lira đi bên phải mảng sườn nẹp. Aren đi trước, dùng mũi giày thử từng tấm sàn. Nilo và Evan giữ cửa sau. Đội hình chỉ dài chưa tới mười mét, nhưng trên cây cầu hẹp họ không thể đổi chỗ nếu bị tấn công.
Từ cửa quan sát, các hốc cắt hiện ra thành một đường cong đều đặn. Mỗi hốc dài bằng cánh tay, mép nhẵn, sâu tới lớp vật liệu màu xám bạc bên trong. Thợ mỏ gọi thứ đen ấy là mạch vì nó chạy qua đá như gân quặng. Nhìn toàn bộ đường cong, Aren thấy tên đó sai. Đây là một lớp vỏ được chế tạo, và người Human đã tháo từng mảnh của nó như lột giáp khỏi một cơ thể đang ngủ.
Khối chính nhô khỏi đá khoảng mười hai mét, nhưng cảm biến không xác định được phần chìm sâu tới đâu. Bề mặt không phản ánh đèn theo kiểu kim loại; ánh trắng đi vào lớp đen rồi hiện lại ở vị trí lệch vài phân. Trên vùng nguyên vẹn, các vân xám bạc đan thành những ô lặp lại. Tại sáu hốc bị cắt, hoa văn dừng đột ngột, giống một câu bị lấy mất từ giữa dòng.
Mỗi khi vòng thiết bị phát sáng, năm vùng còn lại đáp lại theo thứ tự. Vùng thứ sáu im. Sau đó nhịp trầm đi qua cầu, chậm nhưng đủ làm các bu-lông rung dưới đế giày.
Không khí lạnh hơn trước. Hơi thở đóng sương ở mép kính. Dưới chân cầu, những hạt bụi thỉnh thoảng biến mất ở một điểm rồi xuất hiện cách đó vài phân, không có quãng bay ở giữa. Cảm biến gọi đó là mất dữ liệu. Mắt Aren lại thấy đường đi bị bẻ gập.
Kalen bật cổng liên lạc trên giáp. Máy thông dịch nhận đủ tiếng hàm và dải rung ngực.
— Nhanh.
Taro đưa vòng quyền hạn của Ilan vào bảng máy cắt. Bảng điều khiển kiểm tra chứng thực Ilan đã cấp cho Sera. Evan đối chiếu đủ ba quyền rồi cho máy xác nhận tại chỗ. Cánh tay máy cắt trên ray dừng cách mạch đen chưa đầy một gang.
Tiếng rung dưới sàn không dừng.
— Tắt rồi, — Taro nói.
Kalen quỳ cạnh hốc gần nhất, áp bộ điều khiển của nó lên mép cắt. Một dải sáng chạy quanh cẳng tay rồi chết ở phần vỏ bị thiếu.
Lira tháo một bên dây nẹp để nó cúi được. Kalen dùng bàn tay giữa bên phải rà mép hốc, chậm đến mức giống đang đọc bằng đầu ngón. Một chi trước chống xuống bệ. Chi còn lại gấp sát ngực vì mỗi lần mở ra, mảng sườn nứt lại rỉ dịch. Cách nó chạm lớp vỏ không giống chủ nhân vuốt tài sản; giống một kỹ thuật viên tìm lỗi trên thứ đã quá cũ để còn phụ tùng.
— Tắt cắt. Chưa trả vỏ.
— Mẫu ở đâu? — Aren hỏi Sera.
— Ba thùng ở kho bảo an, hai ở phòng nguồn, một ở phòng quét cạnh bến. Nhật ký chưa ghi thùng nào đã rời căn cứ.
Sáu khoảng trống. Sáu mảnh đang nằm ở ba nơi khác nhau giữa một căn cứ bị hai đội quân chia cắt.
Taro mở bảng điều khiển Human gắn cạnh khối đen. Màn hình hiển thị hàng nghìn dòng sai số rồi đột ngột chuyển sang trắng khi Aren tới gần.
— Đừng chạm, — Kalen nói qua máy.
Aren chưa chạm. Găng tay anh còn cách mặt bảng vài phân.
Một xung điện nhảy khỏi màn hình, nối vào khớp giáp ngón trỏ. Không mạnh đủ đốt da. Nó đi qua cánh tay, dừng sau mắt như một vật lạnh.
Tay Aren co lại nhưng không rời được ngay. Khớp giáp khóa cứng vào mặt bảng trong chưa đầy một giây. Đèn mũ của anh tắt. Cùng lúc, mọi ánh sáng phản trên khối đen cũng biến mất, để cả khoang chìm vào một khoảng tối tuyệt đối trước khi nguồn dự phòng bật lại.
Cả khoang biến mất trong một nhịp.
Aren không thấy ký ức. Anh thấy những điểm sáng nằm trên một nền đen, nối bằng các đường cong. Một điểm ở giữa bị bao bởi nhiều vòng tắt. Ngoài các vòng là một dải sáng hướng về nơi xa đến mức không có tỷ lệ. Hình ảnh tồn tại chưa đầy một giây rồi vỡ.
Anh giật tay lại. Màn hình đồng loạt hiện cùng chuỗi tọa độ, sau đó tự xóa. Evan chụp được hai phần ba dữ liệu. Taro giữ Aren khỏi ngã.
Đầu gối Aren chạm cầu. Trong tầm nhìn thật, bệ điều khiển ở dưới chân, Kalen bên trái và khoảng hố mở phía sau. Trong tầm nhìn còn sót lại, những điểm sáng vẫn chồng lên họ. Anh nhắm mắt mà không tắt được chúng. Một điểm nằm đúng nơi Epsilon Eridani phải ở. Những điểm còn lại không khớp bản đồ sao Human anh từng học.
Rồi tất cả mờ đi, chỉ còn cơn đau dưới tai và vị kim loại ở đầu lưỡi.
— Anh làm gì vậy?
— Không gì cả.
— Đó là câu trả lời tệ nhất anh dùng hôm nay.
Kalen lùi khỏi bảng. Những phiến cổ xám trắng. Nó nhìn Aren như nhìn một bộ phận của công trình vừa tự cử động.
— Human mở đường.
— Tôi không mở.
— Vỏ nhận ngươi.
Máy đánh dấu câu cuối chỉ có hai mươi tám phần trăm tin cậy. Aren không cho phép mình biến nó thành sự thật. Thiết bị có thể nhận nhầm giáp, vòng quyền hạn hoặc tín hiệu từ máy cắt. Nhưng Kalen đã phản ứng trước khi màn hình hiện tọa độ.
Sera bật nhật ký kho.
— Máy cắt có lệnh chờ. Nếu mạng trung tâm phục hồi, nó sẽ chạy lại để hoàn tất đủ tám mẫu.
— Xóa lệnh.
— Quyền của Ilan chỉ tạm ngừng. Lệnh gốc đến từ chiến dịch.
Aren nhìn cánh tay máy đang treo trên ray. Taro còn một khối nổ, nhưng phá máy có thể làm sập cầu và khiến họ mất thiết bị cần đưa các mảnh vỏ trở lại.
Anh nâng cẳng tay trái, đặt đầu nòng qua mép lan can. Khiên đã tắt; nguồn được chuyển sang khẩu plasma. Aren bắn ba xung mức thấp, cách nhau một giây, chỉ nhắm hộp nhận lệnh bên cạnh ray chịu lực. Mỗi lần bắn, một tiếng tách dội lại từ vách gần nhất.
Phát thứ nhất làm lớp vỏ bảo vệ bật ra. Phát thứ hai cắt bó cáp nhận tín hiệu. Phát thứ ba nung chảy bộ nhớ lệnh. Ray máy cắt nằm nguyên trên trần, cánh tay máy vẫn treo cách lớp vỏ một gang nhưng không còn thứ gì từ trung tâm có thể bảo nó hạ xuống.
Khói nhựa cuộn lên rồi bị quạt yếu kéo về phía hố. Ba chấm đỏ báo tài sản hỏng hiện trên kính Aren. Ngay sau đó, một cảnh báo kỷ luật tự động gắn tên anh vào nhật ký. Anh xác nhận đã đọc mà không mở nội dung.
Máy cắt chết hẳn.
— Anh vừa phá tài sản chiến lược, — Sera nói.
— Ghi vào bản sao thứ bảy.
— Sáu thôi.
— Vậy cô đang giữ hộ bản thứ bảy.
Không ai cười. Ở mép hố, một dải mạch đen vừa tối thêm.
Kalen đặt phiến đầu tiên vào hốc trống nhưng nó không khớp. Đây chỉ là thiết bị cầu, không phải mảnh vỏ đã mất. Nó chỉ về phía trên.
— Trả mẫu. Cấp điện. Ta sửa tạm.
— Bao lâu?
Kalen mở bàn tay lành. Máy dịch chọn từ sau nhiều lần sửa.
— Nếu đủ sáu: một chu kỳ lớn. Nếu thiếu: không biết.
Không có lời hứa cứu căn cứ. Chỉ có khả năng kéo dài thời gian nếu họ gom lại thứ chính mình đã lấy.
Aren nhìn đường lên bến. Ở đó, bốn trăm người đang chờ một con tàu chưa có lối ra. Đội tiếp nhận cũng đang ở trong căn cứ, còn kẻ xám có thể trở lại từ cửa bắc bất cứ lúc nào.
Trên sơ đồ nổi, đường lên bến chạy khỏi khoang khai quật, qua trục vận tải, vòng quanh lõi đá rồi dừng ở vành ngoài. Tổng quãng đường chưa tới một kilomet. Nhưng giữa đây với đó có cửa đã mất quyền, thang chết, hai lực lượng vũ trang và sáu mảnh vỏ nằm ở ba nơi. Mỗi mảnh đủ nặng để cần hai người mang khi trọng lực ổn định.
Anh đóng bảng tọa độ trước khi hệ thống kịp hiện thêm lần nữa.
— Ta lên bến. Tìm đủ sáu thùng, không cho chuyển ra ngoài khi chưa kiểm tra. Không cắt thêm.
Kalen chỉ đoạn cáp đã đứt trong vụ sập cầu. Taro thử đầu nối rồi lắc đầu: không thể cấp điện Human trực tiếp vào năm bộ phận của vòng. Họ cần bộ chuyển nguồn và dụng cụ ở xưởng cạnh bến. Vòng chưa hoàn tất không còn giữ được tải; để những bộ phận mất điện ở đây chỉ khiến lần sửa sau phải quay lên lấy đồ lần nữa.
Aren chụp vị trí từng bộ phận trước khi cho tháo. Kalen đánh dấu thứ tự, đưa từng chiếc cho Taro.
Mỗi phiến dài gần bằng cẳng tay Kalen, mỏng ở mép và dày ở lõi. Khi tắt, chúng mất ánh sáng nhưng không mất hoàn toàn nhịp rung. Taro bọc từng phiến bằng lưới cách điện. Sera buộc chúng lên cáng. Lira siết lại nẹp sườn cho Kalen.
Aren đứng ở đầu cầu nam lần cuối trước khi rời. Sau lưng anh, hành lang dẫn lên bến còn ánh đỏ. Trước mặt, năm khoảng sáng quanh khối đen lần lượt tắt, để sáu hốc cắt cùng chìm vào một màu.
Một nhịp rung hụt đi dưới chân họ. Trên máy đo của Taro, tải ở khối đen vẫn tăng dù máy cắt đã dừng.
Chiếc đồng hồ của căn cứ không hiện bằng con số. Nó hiện bằng một khoảng lặng ngắn dần giữa hai lần đá rung.