Chương 08

Người Đã Khóa Cửa

Khu y tế cũ nằm ở tầng giữa của căn cứ, nơi đá thô nhường chỗ cho những bức vách hợp kim sơn màu kem đã ố vàng.

Từ phòng bơm, đường đi lên uốn qua ba hành lang đồng tâm quanh lõi đá. Hành lang đầu không còn trọng lực ổn định, khiến cáng của Kalen nhẹ bẫng rồi nặng xuống theo từng đoạn. Hành lang thứ hai bị một cửa chống cháy chặn nửa lối; họ phải nghiêng cáng, đưa từng chi của Kalen qua mà không để mép cứng vướng khung. Tới hành lang thứ ba, đá biến mất sau vách phẳng, trần cao thêm một mét và các biển chỉ dẫn cho người dân bắt đầu xuất hiện: Y TẾ, TRƯỜNG HỌC, KHOANG TRÚ ẨN.

Những chữ ấy khiến khoảng cách mười hai phút đổi nghĩa. Họ không còn bò trong ruột một công trường. Đây là nơi người ta từng đưa con đi khám, đứng chờ thuốc và tin cửa cấp cứu sẽ mở khi cần.

Năm giờ mười tám phút sau đổ bộ, Aren bước ra khỏi thang phụ và ngửi thấy mùi cây xanh. Một bồn rêu lọc khí vỡ nằm cuối hành lang, trải lớp lá mỏng lên sàn. Dưới ánh đèn đỏ, màu xanh gần như đen. Phía sau cửa y tế là tiếng người tranh cãi; phía trước cửa, bốn công nhân dựng chốt bằng tủ thuốc và một robot phẫu thuật đã tháo cánh tay.

Thang phụ mở ra ở đầu phía đông. Cửa y tế cách đó hai mươi mét bên phải; đầu hành lang còn lại dẫn về khu dân cư nhưng đã bị hai tủ cấp phát chắn kín. Bốn công nhân đứng giữa Aren và phòng y tế, trong khi những người còn lại cùng Kalen nối thành một hàng sau lưng. Không ai có chỗ tránh nếu tiếng súng nổ. Sera đi trước, không đội mũ, hai tay để ngoài tầm súng hàn đeo ở hông.

Trên vách đối diện còn một màn quảng cáo không chịu tắt. Hình ảnh một mái vòm trong suốt hiện dưới mặt trời cam, trẻ em chạy trên bãi cỏ chưa từng tồn tại ở Epsilon. Dòng chữ bị mất hai điểm sáng nhưng vẫn đọc được: ĐẾN MỘT MẶT TRỜI KHÁC. DỰNG THIÊN ĐƯỜNG CỦA CHÚNG TA.

Bên dưới lời hứa ấy, người ta đã kê ba thi thể thành một hàng và phủ áo khoác lên mặt.

Một đôi giày làm mỏ nhô khỏi tấm áo gần nhất. Đế giày còn dính bụi trắng của mạch khoan phía tây. Thi thể thứ hai nhỏ hơn, cánh tay nằm ngoài lớp phủ, vòng ca trực vẫn nhấp nháy giờ đổi ca đã qua từ lâu. Người thứ ba được phủ bằng một áo khoác quá ngắn; hai bàn chân trần lộ ra dưới ánh quảng cáo xanh.

Aren buộc mắt mình nhìn đủ lâu để nhớ cách họ nằm. Nếu chỉ mang con số đi tiếp, anh sợ đến cuối ngày con số sẽ thuận tiện hơn con người.

Sera dừng lại trước người gác.

— Tôi cần Ilan cùng vòng quyền hạn.

Người gác nhìn quân phục Aren rồi quay sang Kalen, bàn tay vẫn giữ mép tủ chắn cửa. Sera chỉ chiếc cáng.

— Cậu ấy biết chuyện dưới mỏ. Để chúng tôi vào.

Những nòng súng hàn hạ thấp. Người gác lùi tủ, nhường vừa đủ lối cho cáng.

Aren không giải thích. Thời gian của lớp vỏ đang trôi; lời giải thích không mở cửa.

Phòng y tế cũ rộng hơn phòng dưới mỏ nhưng đã bị biến thành nơi giam giữ. Giường bệnh xếp thành ba hàng. Mười hai người của ban quản trị ngồi phía trong, bị giữ cách cửa bằng một vạch sơn vàng. Ánh sáng trắng vẫn hoạt động ở nửa phòng, phơi rõ những gương mặt mất ngủ và bộ đồ quản trị sạch hơn quần áo công nhân ngoài cửa.

Phía trái là quầy tiếp nhận, kính đã bị đập vỡ để lấy thuốc. Phía phải có ba buồng khám với cửa mờ; một buồng dùng làm kho vũ khí tạm, hai buồng còn lại chứa người bị thương. Cuối phòng là cửa phẫu thuật đã khóa, cũng là lối thứ hai duy nhất. Công nhân đứng ngoài vạch vàng, quản trị ngồi trong. Họ ở cùng một phòng nhưng chia nhau bằng màu sơn trên sàn và những khẩu súng hàn chưa hạ hẳn nòng.

Lira đưa Kalen vào buồng khám gần cửa nhất. Tấm rèm chỉ che được nửa cơ thể sáu chi. Một cái bóng lạ vẫn in lên vải mỗi khi nó cử động, khiến những người phía sau nhìn sang rồi vội quay đi.

Ilan Vero đứng khi Aren bước vào.

Ông cao, gầy, tóc bạc ở hai thái dương. Một vết rách đã khô trên trán. Cổ tay phải không còn vòng quyền hạn, chỉ còn một vệt da nhạt nơi ông từng đeo nó.

— Cuối cùng quân đội cũng tới, — Ilan nói.

Giọng ông không lớn, nhưng cả phòng nghe thấy vì tiếng tranh cãi đã tắt. Ông đứng thẳng hơn một người vừa bị đánh vào trán, hai bàn tay mở ở hai bên để cho thấy mình không có vũ khí. Chỉ có mắt ông tránh khung cửa, nơi ba thi thể nằm dưới màn quảng cáo.

— Chúng tôi tới hơn năm giờ trước.

Ánh mắt Ilan lướt qua giáp cháy, tay Nilo bị cố định và vết xước mới trên kính mũ Aren. Ông không xin lỗi vì đã không biết.

— Khôi phục quyền quản trị. Tôi sẽ mở bến và bàn giao vật thể theo quy trình.

Sera bước lên.

— Ông đã có thể mở bến từ lúc nhận cảnh báo.

— Và cô đã dùng ba giờ để bắn vào người giữ lò phản ứng.

Hai người đứng cách nhau một giường bệnh. Không ai rút súng. Sự căm ghét ở đây đã qua giai đoạn cần phô ra bằng vũ khí.

Aren đặt màn hình cảnh báo lên nệm giữa họ.

— Ông biết những từ nào?

Ilan nhìn dữ liệu phiên dịch bị khóa.

— Tôi đã chuyển toàn bộ cho bộ phận an ninh.

— Sai câu hỏi. Ông biết những từ nào trước khi khóa tàu?

— Một bản dịch độ tin cậy thấp không phải căn cứ để bỏ một thuộc địa.

— Những từ nào?

Ilan im lặng. Bên kia cửa, quạt khí lại chậm. Lá rêu trên hành lang nhích về một khe thông gió như nước triều rút.

Ở góc trần, đồng hồ bệnh viện chỉ một giờ địa phương khác với đồng hồ nhiệm vụ của Aren. Nó đã mất đồng bộ khi lưới trung tâm sập và đứng yên ở 03:17. Ilan nhìn lên đó một lần, như thể một mặt số chết có thể cho ông thêm thời gian nghĩ.

— Dừng cắt, — ông nói. — Sơ tán. Mở khu vực để kiểm tra.

Sera lao tới.

Aren chặn cô bằng cẳng tay. Súng hàn đập vào giáp ngực anh. Ilan lùi một bước, va vào thành giường nhưng vẫn giữ giọng đều.

— Không có bằng chứng người gửi có quyền ở đây. Họ yêu cầu chúng ta bàn giao toàn bộ thứ đã đầu tư sáu năm để tìm thấy.

— Ông khóa trẻ con vì một hợp đồng, — Sera nói.

— Tôi khóa tàu vì nếu ba tàu cùng bật lò, nguồn chính sẽ sập. Nếu họ bỏ đi, chúng ta mất đội vận hành, mất đường tiếp vận và chết trong ba tháng thay vì ba giờ.

Aren nhìn qua cửa kính. Ngoài hành lang, một phụ nữ đang quỳ cạnh người chết gần nhất, tháo đôi giày mỏ để mang cho một người còn sống. Cách Ilan nói “đội vận hành” khiến những bàn tay ấy biến thành một thành phần của máy móc. Điều đáng sợ là phép tính của ông có phần đúng: căn cứ thật sự cần người giữ lò, và một cuộc sơ tán hỗn loạn thật sự có thể giết tất cả. Sai lầm nằm ở chỗ ông lấy khả năng lựa chọn khỏi họ rồi gọi đó là cứu người.

— Ông không cho họ chọn.

— Một đám đông hoảng loạn không vận hành được thuộc địa.

Aren nghe thấy trong câu nói ấy một điều đáng sợ hơn lòng tham. Ilan tin mình đang cứu những người ngoài cửa khỏi quyết định của chính họ.

— Vòng quyền hạn ở đâu? — Aren hỏi.

Sera lấy một vòng kim loại mỏng trong túi áo. Mặt ngoài xám, mép trong còn dính một vệt máu khô.

— Chúng tôi tước nó khi chiếm phòng.

Taro kiểm tra.

— Vòng vẫn sống, nhưng lệnh đổi phân phối điện cần sinh trắc của ông ta.

Taro giơ chiếc vòng dưới ánh đèn. Nó không lớn hơn một dải kim loại dùng đo huyết áp, mặt ngoài không có nút. Khi tới gần cổ tay Ilan, mép trong mở thành những sợi tiếp xúc mảnh, dò mạch máu và cấu trúc xương. Một vật nhỏ như thế giữ quyền mở bến tàu, đổi điện lò phản ứng và khóa hàng nghìn người vì toàn bộ hạ tầng đã được dạy phải tin đúng một cơ thể.

Ilan ngồi xuống mép giường.

— Tôi sẽ mở nếu quân đội khôi phục quyền quản trị trước.

Kalen cử động. Nó chỉ đèn, rồi chỉ xuống sàn. Máy thông dịch chưa bật, nhưng những người trong phòng đều thấy ánh sáng đang yếu dần.

Aren đặt vòng lên cổ tay Ilan.

— Ông sẽ ngắt máy cắt, mở quyền vận hành bến và cho phép chúng tôi đổi đường cấp điện xuống mỏ. Chỉ ba việc đó. Ông không được khôi phục quyền điều khiển cả căn cứ.

— Anh không có thẩm quyền.

— Tôi có một căn cứ sắp vỡ và một người ngoài Human biết vì sao. Đó là phần thẩm quyền còn lại.

— Nếu tôi từ chối?

— Tôi không đưa ông đi trước dân cư. Ông sẽ được khám, rồi chờ chuyến sơ tán cùng những người ngoài kia. Mỗi phút ông giữ quyền này, họ và ông đều mất một phút.

Ilan nhìn Lira qua cửa buồng khám. Cô vẫn đang chăm sóc Kalen; Aren không gọi cô lại để ép ông trả lời.

Ilan nhìn ba thi thể ngoài cửa qua lớp kính. Lần đầu, mắt ông dừng ở từng tấm áo phủ thay vì lướt qua như một con số. Ông đặt ngón cái lên vòng.

Ba dải quyền hiện ra.

Trên màn hình Taro hiện ba mục: vận hành bến, phân phối điện và dừng máy cắt. Ilan xác nhận từng mục bằng chiếc vòng đang đeo. Sau đó ông cấp cho Sera một chứng thực có thời hạn, cho phép dùng ba quyền ấy tại các bảng điều khiển dưới mỏ mà không phải đưa ông đi cùng.

Taro lưu chứng thực vào vòng, kiểm tra chữ ký cấp quyền rồi mới tháo nó khỏi tay Ilan. Đó không phải bản sao sinh trắc. Chiếc vòng chỉ thi hành những quyền vừa được giao, không giả làm chủ nhân cũ.

Lệnh dừng đã được gửi nhưng chưa có xác nhận từ máy cắt. Taro đánh dấu phải kiểm tra trực tiếp. Khóa bến chuyển sang quyền tại chỗ; đường cấp điện xuống mỏ được phép đổi nhưng vẫn đang ngắt.

— Xong, — Ilan nói.

Sera giật vòng khỏi tay ông.

— Chưa. Ông sẽ sống đủ lâu để nhìn những người ông khóa rời đi.

Aren không ngăn cô lấy vòng. Anh chỉ ngăn công nhân ngoài cửa bước vào.

— Không xử ông ta ở đây. Ilan còn là nhân chứng, còn các cô đang giữ một khu y tế có người bị thương.

— Anh bảo vệ ông ta?

— Tôi bảo vệ phần sự thật ông ta chưa kịp sửa.

Sera nhìn anh, rồi tránh sang một bên.

Khi cả nhóm rời phòng, màn quảng cáo lại sáng đúng lúc. Bãi cỏ giả lay trong gió giả. Một cô bé trên màn hình chạy về phía mặt trời cam và biến mất ở mép khung.

Họ đi ra theo thứ tự khác lúc vào. Sera dẫn đầu cùng vòng quyền hạn. Taro theo sau kiểm tra ba quyền vừa được cấp. Lira và Aren giữ cáng Kalen ở giữa. Nilo cùng Evan lùi cuối, mắt đặt vào phòng y tế cho tới khi cánh cửa tự khép. Ilan ở lại phía sau vạch vàng, vẫn đứng nhưng không còn quyền mở bất cứ cửa nào ngoài buồng mình.

Phía dưới, một công nhân đang dùng áo của mình phủ kín bàn chân người chết thứ ba.

Aren bước qua hai hình ảnh mà không nhìn lại.

Trên màn hình của Taro, lệnh dừng máy cắt vẫn chưa được xác nhận. Aren giục cả nhóm đi nhanh hơn ở đoạn sàn phẳng.

Ở khúc ngoặt cuối hành lang, Aren quay đầu đủ để thấy màn quảng cáo nhỏ lại giữa hai dãy đèn đỏ. Ba thi thể nằm ngay dưới nó, còn Ilan đã bị bức vách che khuất.

Đó là hình ảnh Aren mang theo khi con đường dốc xuống, màu kem nhường lại cho đá xám và tiếng người phía sau tan dần trong nhịp rung của mỏ.