Chương 07
Cái Giá Của Một Bản Dịch
Đường ống bảo trì không có chỗ cho ai đứng thẳng.
Nó chạy giữa lớp vỏ kim loại của căn cứ và đá nguyên khối, uốn theo vành ngoài như một đường chỉ khâu bị giấu dưới da. Trên sơ đồ, quãng từ phòng y tế tới phòng bơm chỉ dài sáu mươi ba mét. Ở bên trong, mỗi mét bị chia bởi giá cáp, van nước, những khớp nối nhô khỏi vách và các đoạn trần thấp buộc người mặc giáp phải xoay nghiêng mới lọt qua.
Trong bốn mươi ba phút tiếp theo, họ bò qua lòng căn cứ theo một hàng duy nhất: Sera trước, Taro, Kalen, Lira, Evan, Nilo và Aren giữ cuối. Trần chỉ cách lưng giáp một gang tay. Bó cáp nóng chạy bên trái; bên phải là ống nước lạnh phủ sương. Mỗi khi căn cứ rung, bụi cách nhiệt rơi vào kính mũ như tuyết xám.
Họ đã ở dưới lòng tiểu hành tinh hơn bốn giờ. Không có cửa sổ, không có bình minh hay bóng tối để chia ngày. Thời gian chỉ hiện ra trên cơ thể: môi khô, khớp gối đau vì trọng lực thấp, hộp khí dự phòng giảm từng vạch và tiếng thở của Kalen ngắn dần sau mỗi đoạn bò.
Ánh sáng cũng không còn là ánh sáng của một căn phòng. Mỗi người chỉ có một vòng trắng nhỏ trước mặt từ đèn mũ của người sau. Ngoài vòng ấy là lưng người đi trước, thành ống cách mắt vài phân và bóng tối. Aren không nhìn thấy Sera ở đầu hàng qua hai lưng giáp trước mặt. Anh biết họ còn đó qua tiếng báo ngắn truyền bằng dây và lực kéo chạy dọc sợi cáp buộc cả đội với nhau. Evan chia hình từ mũ Taro và Lira cho những người phía sau; Aren chỉ thấy được Kalen khi một trong hai người quay về phía cậu.
Từ phía sau, tiếng giao tranh trong phòng y tế yếu dần thành những cú rung rời rạc. Phía trước, đá truyền tới một nhịp trầm đều hơn—vật thể dưới mỏ hoặc lò phản ứng, anh chưa phân biệt được. Hai âm thanh kẹp lấy hàng người giữa điều vừa thoát và điều họ đang đi tới.
Cứ hai mươi mét, Lira bắt dừng. Kalen nằm nghiêng để không đè lên mảng sườn nứt. Taro kiểm tra nẹp. Evan cắm dây vào một hộp nối, nghe tiếng súng xa dần trong kết cấu rồi báo hai đội sau lưng chưa tìm được đường vòng.
Lần dừng đầu nằm cạnh một hốc van đủ rộng để Aren co một chân. Lần thứ hai, họ tới đoạn ống nước bị rò, nơi các giọt lạnh tụ trên trần rồi rơi lên gáy từng người. Kalen run dưới tay Lira nhưng vẫn giữ các chi trước gấp sát thân, tránh để mép cứng cào vào cáp. Mỗi lần phải trườn tiếp, nó dùng chân sau đẩy một nhịp ngắn, dừng thở, rồi mới kéo phần thân bị thương qua chướng ngại.
Aren bắt đầu đếm quãng đường bằng những vệt dịch sẫm Kalen để lại trên bụi. Lira dừng kiểm tra từng lần, siết lại miếng ép rồi mới cho cả hàng đi tiếp.
Ở lần dừng thứ hai, Kalen tự mở cổng liên lạc trên giáp.
Một nắp kim loại gần xương ức Kalen trượt sang bên, để lộ cổng âm thanh–rung động. Taro nối sợi cáp ngắn từ đó vào máy thông dịch Evan đang đẩy trước mặt trong hộp cáp. Thiết bị bắt được dải rung ngực rõ hơn rồi phát một tiếng báo nhỏ trong mũ cả đội.
Bàn tay giữa còn lành chỉ thẳng vào đồng hồ đếm trên giáp Taro, rồi vẽ một vòng quanh cổ tay mình. Máy dịch chưa hiểu. Evan đặt sáu viên ốc theo hàng. Kalen đẩy từng viên sang một phía, giữ lại viên cuối rồi bẻ gập một sợi dây nhỏ.
— Sáu, — máy nói. — Chu kỳ. Vỏ gãy.
— Sáu phút? Sáu giờ? — Aren hỏi.
Taro mở đồng hồ trên màn hình công cụ, cho chạy một phút rồi dừng. Kalen yêu cầu lặp lại bằng một động tác tay. Sau lần thứ hai, nó ghép những dấu đếm trên thiết bị của mình với các con số Human. Evan để máy so sánh khoảng thời gian thực giữa hai lần bắt đầu.
Họ mất gần ba phút để thống nhất đơn vị. Kết quả nằm trong khoảng sáu giờ, không phải sáu phút. Taro khoanh cả khoảng sai số cạnh con số ấy.
Ý nghĩa của con số làm đường ống chật thêm. Sáu giờ không phải thời gian cứu hộ từ Sol hay thời gian một hạm đội quay lại. Nó ngắn hơn một ca làm việc ở mỏ. Những người trong khu dân cư đã dùng gần hết một giờ chỉ để chuyển bình khí bằng tay; một con tàu cần mười chín phút bơm lại hốc sau mỗi lần rời bến. Sáu giờ phải chứa cả ba chuyến tàu, việc gom mẫu, xuống mỏ và sửa một thứ không ai bên Human hiểu.
Taro nhìn thời gian nhiệm vụ.
— Tính từ lúc nào?
Máy dịch không hiểu cả câu. Ông mở bản ghi dòng điện của mỏ, chỉ vào thời điểm xung lớn đầu tiên. Kalen lắc râu. Taro kéo tới thời điểm mẫu cuối bị cắt. Kalen lại lắc. Cuối cùng, nó chạm vào con số hiện tại trên đồng hồ rồi đặt sáu viên ốc về phía trước con số ấy.
Khoảng sáu giờ kể từ lúc đo, với mức tiêu hao hiện tại. Cắt thêm có thể làm thời hạn ngắn đi; cả Taro lẫn Kalen đều không đưa được một con số chắc chắn.
Sera kiểm tra nhật ký bảo trì. Mặt cô cứng đi.
— Máy cắt tự động chạy lại bốn mươi phút trước khi các anh hạ cánh.
Taro đặt mốc đó vào đồ thị. Lần cắt đã làm tải điện tăng gấp ba rồi tiếp tục tăng theo từng giờ. Sáu giờ của Kalen không phải đồng hồ bắt đầu từ nhát cắt; đó là ước tính còn lại dựa trên tình trạng lớp vỏ và nguồn điện hiện tại.
— Nếu máy cắt lại một lần nữa? — Nilo hỏi.
Kalen gõ mạnh xuống ống. Máy dịch phát tiếng rè rồi hiện một cụm mới.
— Không còn sáu giờ. Đường mở từng phần. Căn cứ chết sớm hơn.
Nó dùng hai ngón kéo một vòng tưởng tượng, rồi đâm xuyên qua giữa. Sera bật sơ đồ căn cứ lên thành ống. Kalen phóng to khu khai quật, chỉ các dải đen bao quanh vật thể và những hốc Human đã lấy mẫu. Sau đó nó chỉ lò phản ứng, bến tàu, mạng cửa. Tất cả cùng bị kéo về một điểm.
Không phải quả bom. Là một hệ thống bị tháo từng mảnh, đang lấy điện ở mọi nơi để cố giữ nguyên chức năng.
Aren hỏi:
— Đường mở đi đâu?
Kalen khép hai chi trước. Phiến cổ xám lại.
— Không biết.
— Ngươi là kỹ thuật.
— Sửa vỏ. Không giữ bản đồ.
Câu trả lời làm Aren tin hơn một lời giải thích hoàn chỉnh. Kalen có kỹ năng, không có toàn bộ bí mật.
Một cơn đau thọc từ sau mắt Aren vào sâu trong thái dương. Chữ trên màn hình dịch chồng thành hai lớp. Anh ra hiệu Evan tắt phần âm dịch trong mũ mình.
Trong khoảnh khắc anh không phân biệt được trần với vách. Trọng lực 0,38 g vẫn kéo đúng hướng, nhưng thị giác chậm hơn cơ thể. Trán anh chạm máng cáp. Mùi nhựa nóng lùa vào bộ lọc, gần và gắt đến buồn nôn.
— Tắt âm cho Aren.
Evan chỉ tắt phần âm thanh gửi vào mũ Aren. Máy vẫn ghi và dịch cho những người khác.
— Đừng bò tiếp, — Lira nói qua kênh đội. Cô không thể lách qua hai người trong khe hẹp để tới khám. — Nilo, giữ chân anh ấy khỏi trượt. Aren, nhìn một điểm cố định. Nói cho tôi biết khi hết quay.
Aren đặt trán mũ vào máng cáp. Phải gần một phút sau, đường nối trên vách mới thôi nghiêng. Anh báo lại, nghe giọng mình hụt hơi mà không thể giấu được.
— Từ giờ đọc chữ thôi, — Lira nói. — Ra tới phòng rộng tôi sẽ kiểm tra lại.
Sera tháo một tấm lưới cuối đường ống. Ánh đỏ từ bên ngoài lọt vào, không rộng hơn lưỡi dao. Cô thả dây trước, xoay chân qua khe rồi biến mất. Hai giây sau, giọng cô vọng lên từ phía dưới:
— Sàn thấp hai mét. Phòng trống. Có hai cửa và một thang chết.
Taro xuống trước để đỡ Kalen. Cơ thể sáu chi không lọt qua khi nằm ngang; họ phải dựng nó gần thẳng, đưa chân sau xuống rồi hạ từng đoạn. Khi mảng nẹp chạm mép cửa, Kalen cắn hai hàm vào nhau đến mức tiếng rung truyền qua vách. Nó không kêu, nhưng các phiến cổ mất hết màu.
Ống bảo trì mở xuống một phòng bơm bỏ hoang. Sàn cách họ hai mét. Hai lối dẫn ra: bên trái lên khu y tế cũ nơi ban quản trị bị giữ; bên phải trở xuống mỏ. Trên bảng điện, dòng cấp cho máy cắt vẫn sáng.
Phòng bơm hình tròn, rộng chừng năm mét, nằm đúng chỗ ba tuyến nước cũ gặp nhau. Hai máy bơm cao hơn đầu người chiếm giữa phòng, thân phủ bụi trắng. Khoảng đi lại chỉ là một vành hẹp quanh chúng. Cửa trái nằm cao hơn sàn ba bậc, mang vạch sơn kem của tầng dân cư; cửa phải thấp hơn, dốc xuống vùng đá thô và có biểu tượng mũ khoan. Thang bảo trì ở phía bắc dừng trước một vách đã hàn kín.
Sera đứng tại cửa trái. Nilo ngồi cạnh cửa phải, kê cẳng tay trái lên đầu gối. Evan đặt màn hình công cụ lên thân máy bơm, mở sơ đồ hai lối ra. Lần đầu sau bốn mươi ba phút, Aren có thể đứng thẳng; vừa duỗi lưng, anh mới nhận ra hai đầu gối đang run.
Không khí lạnh và có mùi nước cũ. Một vũng mỏng dưới chân phản ánh đèn đỏ, mỗi nhịp rung lại dợn thành những vòng tròn. Từ cửa phải, nhịp trầm dưới mỏ rõ hơn. Từ cửa trái, tiếng người vọng xuống theo hành lang. Hai hướng trên sơ đồ giờ có âm thanh riêng.
Kalen xuống sàn, chống tay vào tường. Nó nhìn vạch điện, rồi nhìn Aren.
— Dừng.
Một từ hiện trong kính Aren. Kalen đang chỉ vào tay nắm cửa bên phải, nơi Nilo vừa đưa tay tới.
— Có người bên kia? — Aren hỏi.
Kalen không trả lời câu đó. Nó gõ xuống ống nước, chờ nhịp rung từ dưới mỏ, rồi chỉ mặt đồng hồ áp suất. Kim nhảy lên theo tiếng rung.
Taro đặt đầu đo vào đường ống. AI ghép số đo tại chỗ với nhật ký dòng điện Sera vừa lấy được. Ba lần máy cắt nhận tải, bơm phụ trong phòng cũng bị cấp điện trở lại. Van hồi đã kẹt đóng; đường ống sau cửa phải đang chịu áp vượt mức cho phép.
— Cửa này mở ra ngay cạnh ống hồi, — Taro nói. Ông quay màn hình cho Aren xem một khớp nối đang rung mạnh. — Đi qua lúc nó bật thì không có chỗ tránh.
— Ngắt bơm tại đây được không?
— Được. Máy cắt dưới mỏ thì không. Hai đường bị đấu chung sau lần sửa cuối, nhưng cầu dao bơm nằm bên này.
Sera đã bước xuống bậc cửa trái. Cô quay lại nhìn đồ thị.
— Tôi đã yêu cầu tách đường này ra.
Không ai hỏi vì sao nó chưa được tách. Taro mở nắp cầu dao, nhưng Kalen chặn bàn tay ông, chỉ nhịp tải tiếp theo đang dâng. Taro nhìn đầu đo rồi rụt lại.
Aren kéo Nilo về sau thân máy bơm. Anh nâng khiên che Taro, chỉ bật đúng lúc ông dùng dụng cụ cách điện gạt cầu dao. Một tiếng bụp dội trong hộp; tia hồ quang tạt lên mặt khiên rồi tắt. Cùng lúc, phía bên kia cửa phải có tiếng kim loại giật mạnh.
Không có nước tràn vào phòng. Kim áp suất hạ dần.
Taro chờ máy xác nhận hết dòng mới tháo đầu nối, đặt nó lên sàn để không ai bật lại bơm qua mạng.
— Nhánh này an toàn. Nhưng đoạn ống sau cửa đã biến dạng. Đừng dùng lối đó.
Aren hạ tay. Chỉ vài giây, khiên đã lấy mất một phần nguồn anh định dành cho đường về. Anh lưu kết quả đo cùng cảnh báo của Kalen, gửi cho Bren qua trạm lặp.
Họ chưa biết khối đen có phải một con đường hay không. Nhưng việc máy cắt đang kéo điện từ các hệ thống khác đã có số đo Human xác nhận. Không còn lý do để chờ hiểu hết ngôn ngữ mới chịu dừng nó.
Sera chỉ lối trái.
— Ilan Vero ở cách đây mười hai phút nếu thang phụ còn chạy. Vòng quyền hạn của ông ta mở được đường điện.
Nilo nhìn lối phải.
— Kẻ xám sẽ tới vật thể trước ta.
— Nó muốn sửa thứ chúng ta đang làm hỏng, — Taro nói.
— Nó cũng vừa bắn quân mình.
— Cả hai điều đều đúng.
Aren nhìn hai lối. Kalen đã tắt cổng liên lạc và im lặng. Bàn tay lành của nó vẫn đặt cạnh đồ thị áp suất. Lời cảnh báo đầu tiên mà họ kiểm tra được đã cứu cả tổ khỏi một đường ống sắp vỡ.
Anh nhìn thời gian góc phải kính mũ: năm giờ lẻ sáu phút sau đổ bộ. Từ đây tới khu y tế cũ, Sera ước tính mười hai phút nếu không gặp chốt. Quay xuống mỏ mất ít nhất mười tám phút vì lồng nâng chết. Còn dưới lớp đá, một chiếc đồng hồ sáu giờ đã bắt đầu từ trước khi họ biết phải nhìn nó.
Anh chỉ lối trái.
— Lấy quyền của Ilan. Dừng máy cắt. Sau đó quay xuống.
Sera đi trước, nhưng Kalen chưa bước. Nó nhìn Aren, chạm hai ngón vào cổng liên lạc đã đóng rồi hạ tay.
Taro thu đầu đo, đặt nó cạnh chiếc máy thông dịch. Cả hai sẽ còn cần tới.
Aren rời phòng bơm qua cửa trái. Hành lang dốc lên, vừa đủ hai người đi cạnh nhưng họ vẫn đi thành một hàng để chừa lối kéo Kalen. Sau lưng, Nilo đóng cửa phải và cài một cảm biến lên bản lề. Trước mặt, ánh đèn kem của tầng dân cư hắt xuống từng đoạn, ấm hơn màu đỏ dưới mỏ nhưng không khiến không khí bớt lạnh.
Phòng bơm khuất sau khúc cua. Nhịp trầm từ vật thể dịu đi. Tiếng người phía trên rõ dần.
Họ đang đi từ một nguy cơ không nhìn thấy tới một người đã nhìn thấy cảnh báo và chọn khóa cửa.