Chương 06
Hai Đội Cùng Đến
Bốn giờ mười hai phút sau cú hạ cánh, hai đội quân cùng tới phòng y tế từ hai phía.
Phòng nằm trong một nhánh phụ của tầng khảo sát, khoét sâu vào lớp đá phía nam khoang khai quật. Muốn từ đây trở lại khu dân cư, họ phải đi qua cửa nam, men hành lang dốc lên giếng thang rồi vượt mười bảy tầng đã mất gần hết điện. Cửa bắc dẫn xuống mỏ chỉ có một lối thẳng, không hốc trú, không đường vòng. Khi Lira chọn căn phòng này để cứu Kalen, hai cánh cửa ấy còn là hai đường thoát. Bây giờ, mỗi cánh đang đưa một lực lượng có vũ trang tới gần.
Aren đứng ở đầu bàn mổ, nhìn cửa nam qua vai Lira và theo dõi cửa bắc trên màn hình Evan chia sẻ. Khớp gối giáp đã trầy tới lớp kim loại tối màu. Khẩu plasma thay thế nằm trên cẳng tay trái; anh giữ tay sát người để đầu nòng không quét qua Kalen. Khiên bên phải chưa bật. Trong khoảng giữa hai giường, một bước lùi sai cũng có thể vấp vào chân bàn.
Đội Human đến trước bằng ánh đèn trắng quét qua khe cửa phía nam. Ánh sáng trườn trên sàn, dừng ở vệt dịch đen rồi tắt. Cách bàn mổ mười hai mét về phía bắc, cảm biến Evan gắn trên khung cửa bắt được ba bóng sáu chi đang tiến trong hành lang độc đạo. Giữa hai hướng chỉ có căn phòng dài tám mét, hai chiếc giường kê sát tường và sáu người đang vây quanh một tù binh không thể tự đi.
Đèn mổ vừa chuyển sang màu vàng tiết kiệm. Quạt thông khí chậm đến mức Aren nghe được tiếng dịch trong ống dẫn ở sườn Kalen. Tai trái của anh vẫn ù; phía ấy của căn phòng như nằm sau một lớp kính dày. Anh phải quay cả đầu mỗi khi Nilo báo từ cửa nam.
Trên trần, một dải sơn xanh đánh dấu đường ống khí sạch đã bong thành từng mảng. Mỗi nhịp quạt yếu thổi chúng rung lên rồi hạ xuống. Hơi lạnh từ tường đá ngấm qua đế giày; đèn vàng làm da người tái đi và biến phiến xanh ngọc trên cơ thể Kalen thành màu rêu cũ. Mùi sát trùng không át nổi mùi sơn cháy đang tới từ hai đầu hành lang.
— Sáu quân nhân. Giáp cùng chuẩn với ta. Có thiết bị cắt cửa.
Ngoài cửa, loa khuếch đại phát giọng Human:
— Đội tiếp nhận. Hạ vũ khí, mở khóa và bàn giao đối tượng.
Kalen không hiểu câu nói, nhưng nhận ra âm thanh từ phía đối diện với đồng đội mình. Hai chi trước ép sát ngực. Tay giữa còn lành chỉ về cửa bắc, rồi chỉ vào chính nó.
Nó nằm lệch trên tấm nệm Human, thân ngắn hơn Aren nhưng chiếm gần hết chiều ngang vì sáu chi phải xếp ở những góc khác nhau. Mảng sườn bên trái đã được Taro nẹp bằng hai thanh y tế màu bạc. Một ống khí mảnh đi vào khe cổ; mỗi lần Kalen thở, những phiến nhỏ quanh đó mở rồi khép không đều. Dây vải giữ chân sau đã tháo, nhưng vết hằn còn tím sẫm giữa lớp phiến.
Máy thông dịch ghép được hai từ.
— Chỉ huy. Đến.
Từ cửa bắc, một đường cắt trắng xuất hiện trên tấm thép. Không có tiếng nổ; chỉ có kim loại nóng dần sang màu đỏ và mùi sơn cháy len qua bộ lọc. Kẻ xám một râu ngắn đang ở sau đó.
Nilo lùi khỏi cửa nam, quỳ cạnh giường. Cậu kê cả cẳng tay trái lên thành giường, xoay thân để giữ đầu nòng hướng về cửa.
— Ta giao nó cho đội tiếp nhận thì họ giữ phía nam, — cậu nói.
— Và nếu mệnh lệnh “bảo toàn mô” được dùng? — Lira hỏi.
Nilo không trả lời.
Sera giật tấm sơ đồ y tế khỏi vách. Sau lớp giấy là một cửa bảo trì thấp, vuông chưa tới một mét, dùng đưa đường ống vào kho dụng cụ phía sau. Một giá thuốc đã được bắt vít chắn trước cửa.
— Đường này ra đâu? — Aren hỏi.
— Ống dịch vụ chạy song song hành lang bắc. Đi được khoảng sáu mươi mét rồi gặp trục thông gió cũ.
— Đủ cho cáng?
— Không.
Kalen nhìn cửa nhỏ, sau đó tự kéo chân xuống bàn. Vừa chịu trọng lượng, cơ thể nó khuỵu sang trái. Lira đỡ mảng sườn đã nẹp.
— Nó không đi được sáu mươi mét.
— Vậy làm cho nó đi được hai mươi, nghỉ, rồi đi tiếp.
Ngoài cửa nam, thiết bị cắt bắt đầu rung. Ở phía bắc, đường đỏ đã chạy được nửa vòng quanh khóa.
Hai đội cùng muốn Kalen. Không đội nào tới để hỏi Kalen muốn gì.
Aren đặt máy dịch giữa mình và tù binh. Anh chỉ cửa bảo trì, rồi chỉ xuống phía mỏ. Sau cùng, anh mở hai bàn tay, chờ.
— Đi. Vỏ. Sửa, — máy dịch đọc với độ tin cậy thấp. — Ngươi chọn.
Kalen nhìn anh rất lâu. Một mắt kép bám cửa bắc, mắt kia nhìn Lira đang giữ nẹp. Tay giữa lành của nó chạm cổng liên lạc trên ngực rồi khép lại thành nắm.
— Ta nói. Ta dừng.
— Đồng ý.
Lira nhìn Aren.
— Anh vừa để tù binh quyết định nó sẽ nói đến đâu.
— Ép nói chỉ cho chúng ta lời nói dối.
— Tôi đang hỏi anh có thật sự chấp nhận khi nó im lặng hay không.
Aren không thích câu hỏi. Điều đó thường có nghĩa anh cần nghe nó.
— Có.
Anh quay sang những người còn lại.
— Taro, giá thuốc. Evan, để lại một mồi nhiệt trên bàn. Nilo giữ cửa nam đến khi mọi người vào ống. Sera đi đầu, Taro vào sau để kéo Kalen. Lira theo ngay sau cậu ta, rồi Evan, Nilo. Tôi giữ cuối.
— Còn hai đội ngoài kia? — Evan hỏi.
— Để họ gặp nhau.
Evan đặt mồi nhiệt dưới chăn trên bàn mổ rồi cho nó chạy. Taro tháo bốn bu-lông bằng đầu cắt rung. Giá thuốc nghiêng xuống, để lộ một ô cửa phủ bụi. Hơi lạnh từ đó thở vào phòng. Sera chui qua trước, đèn súng hàn quét lên những bó cáp chạy sát trần thấp. Cô báo đường trống trong mười mét.
Phía sau ô cửa không phải một hành lang được thiết kế cho người. Đó là khe kỹ thuật chen giữa vách phòng và lớp đá chịu lực, rộng tám mươi phân, cao chưa tới vai khi quỳ. Ống nước đen chạy dọc bên phải; máng cáp chiếm gần nửa khoảng trần bên trái. Trên lớp bụi dày chưa có dấu tay hay vết kéo nào, nhưng khoảng tối ngoài tầm đèn khiến nó trông như một họng máy đã ngừng hoạt động từ nhiều năm trước.
Sera xoay người nằm sấp, móc dây an toàn vào ống dẫn rồi trườn sâu thêm. Ánh đèn của cô thu nhỏ thành một hình bầu dục trắng. Sáu mươi mét trong một khe như thế không phải quãng đường dài trên bản đồ. Với một người gãy sườn và một đội có kẻ địch sau lưng, nó là một nơi không ai có thể quay lại để giúp người cuối hàng.
Cửa bắc bật tung.
Tấm thép không đổ vào phòng. Nó bị kéo giật ra hành lang, để lại một khung cửa đỏ rực và những giọt kim loại lỏng bám mép đá. Luồng khí đầu tiên lao qua căn phòng, cuốn giấy bọc dụng cụ cùng lớp bụi trên sàn về phía bắc. Những sợi dây treo trên bàn mổ kéo căng như cùng chỉ về một lối.
Kẻ xám tràn qua khe chưa đủ rộng cho cả cơ thể. Một chi trước móc vào khung, hai tay giữa giữ súng. Phát đầu tiên cắt mắt camera của Evan. Phát thứ hai găm vào bàn mổ đúng nơi Kalen vừa nằm, làm mặt bàn cháy thành một đường hẹp.
Nilo bắn trả ở công suất thấp. Xung plasma đập vào khung cửa, buộc kẻ xám thu đầu lại. Khí trong phòng rít qua vết cắt; áp suất bắt đầu tụt.
Ở cự ly tám mét, phát bắn không tạo tiếng nổ thuốc phóng. Aren nghe một tiếng tách ở thân súng, sau đó là cú rền khi plasma làm kim loại cửa nở bật. Ánh xanh quét qua tấm kính đen của Nilo. Aren nghe cậu rít vào giữa hai hàm răng. Cánh tay trái đang cố định giật theo xung bắn; Nilo phải dừng để ghì lại điểm tựa trước khi nạp phát tiếp.
— Họ đã đặt thuốc phá khóa. Chúng ta chỉ còn vài chục giây, — Taro nói.
Đội tiếp nhận dùng thuốc phá khóa. Tấm cửa phồng vào.
Aren cùng Lira đưa Kalen tới ô bảo trì. Tù binh phải gập cả hai chi trước sát ngực, bò bằng chân sau và tay giữa còn lành. Mảng nẹp cọ vào mép kim loại, để lại một vệt dịch tím đen.
Taro chui vào sau Sera, nằm sấp kéo dây cáng từ phía bên kia. Lira đẩy phần hông Kalen. Aren giữ hai chi trước không bật ra vì đau.
Kalen dừng giữa cửa. Cơ thể nó chắn kín lối.
Phía bắc, kẻ xám phát một chuỗi âm dồn dập. Máy thông dịch trên tay Aren bắt được tiếng hàm, nhưng cửa cháy, khí rít và tiếng súng đã xóa gần hết dải rung ngực. Màn hình thử ghép ba cụm nghĩa rồi gạch bỏ cả ba. Kalen nghe được qua giáp của chính nó nhưng không nhắc lại.
Kalen nghe. Những phiến cổ đổi từ xám sang hổ phách nhạt. Trong một nhịp, Aren tưởng nó sẽ lùi về phía đồng đội.
Rồi Kalen tự kéo mình vào đường ống.
Lira chui vào ngay sau Kalen. Evan rút cáp, trườn theo cô. Nilo chờ đủ khoảng giữa hai xung rồi bắn thêm một phát vào mép cửa bắc; cậu hạ tay và lùi vào ống. Trên bàn, mồi nhiệt vẫn làm lớp chăn nhô lên như có người nằm dưới.
Cửa nam nổ tung khi Aren còn một chân ngoài ống.
Sóng xung kích đẩy anh vào trong. Mép cửa quệt dọc giáp lưng. Phía sau, những nòng súng Human quét qua căn phòng đúng lúc kẻ xám phá cửa bắc. Hai bên nhìn thấy nhau qua ánh đèn mổ vàng và chiếc bàn trống.
Aren rơi đè lên máng cáp. Mép kim loại cấn ngang xương sườn, ép hết không khí khỏi phổi. Trong khe, mọi người nằm nối nhau nên cú va truyền từ người này sang người khác: vai anh đập chân Nilo, Nilo đẩy Evan, Evan va vào lưng Taro. Không ai có chỗ để tránh.
Qua ô cửa thấp, căn phòng y tế hiện ra như một khung hình bị cắt sát. Đội tiếp nhận Human tràn vào từ phía nam trong giáp màu than sạch sẽ, đầu nòng quét qua giường. Ở cửa bắc, kẻ xám chỉ lộ nửa thân giữa khói kim loại. Đao cẳng tay bên phải mở sát khung; hai tay giữa giữ khẩu súng ngắn có thân cong ôm theo lồng ngực. Khoảng cách giữa hai bên chưa tới mười bước.
Một quân nhân Human quay về phía kẻ xám. Đầu hắn cũng xoay lại. Nòng súng của cả hai cùng chuyển hướng.
Aren kéo tấm che bảo trì về chỗ cũ.
Tấm che không khóa được từ bên trong. Anh phải giữ nó bằng một tay trong khi dùng chân đẩy mình lùi theo hàng. Ánh đèn vàng thu lại thành một đường mảnh quanh mép tấm, rung lên sau mỗi phát bắn. Các cú va ngoài phòng truyền vào vách đá, qua máng cáp rồi tới xương cổ tay anh.
Sera ở đầu hàng gọi từng mét. Taro kéo Kalen bằng dây cáng luồn dưới thân. Lira bò ngay sau, giữ dây cáng khỏi xoay để mảng sườn nẹp không va vào ống nước. Đường ống chỉ đủ rộng để người phía sau tin rằng người phía trước vẫn đang đi; không ai nhìn thấy cả đội.
Phát súng đầu tiên vang lên bằng một cú rung chạy dọc thành ống.
Trong bóng tối chật đến mức không thể quay người, anh nghe hai đội quân đánh nhau vì một tù binh đã tự chọn không ở lại cho bên nào.
Phòng y tế lùi khỏi họ nhưng không biến mất. Ánh súng vẫn chớp qua khe che. Mùi sơn cháy đi theo luồng khí. Trên bản đồ mũ, hai cửa từng là lối thoát đổi thành hai vùng đỏ chồng lên nhau, còn đường sống duy nhất chỉ là một nét xám mảnh chạy xuyên qua lòng đá.
Aren nhả tay khỏi tấm che khi đã lùi được ba mét. Nó bật mở dưới chênh áp rồi đập mạnh vào khung. Ánh sáng phía sau tràn vào một lần cuối, kéo bóng bảy người dài trên cáp và đường ống.
Sau đó Sera rẽ qua khúc ngoặt đầu tiên.
Căn phòng, hai đội quân và mọi đường quay lại cùng biến khỏi tầm mắt.