Chương 05

Một Từ Không Thể Biết

Trong mười một phút đầu tiên, Lira không cứu tù binh.

Cô chỉ cố không giết nó bằng những thứ vốn dùng để cứu người.

Đồng hồ trên giáp Aren chỉ ba giờ bốn mươi bảy phút kể từ cú hạ cánh. Phòng y tế khảo sát nằm cách khoang khai quật tám phút đi bộ, kẹp giữa một kho dụng cụ đã khóa và hành lang độc đạo dẫn lên giếng thang. Cửa phía nam là đường về khu dân cư. Cửa phía bắc mở xuống nơi kẻ xám vừa rút. Evan đặt cảm biến ở cửa bắc; Nilo giữ cửa nam. Nếu hai lực lượng đang tiến tới cùng lúc, căn phòng này sẽ là nơi họ gặp nhau.

Phòng y tế khảo sát được dựng cho bỏng, gãy xương và tai nạn mất áp của thợ mỏ. Nó không được thiết kế cho một cơ thể sáu chi chưa từng có trong giáo trình Human. Hai giường bệnh bị đẩy sát tường. Tù binh nằm trên bàn mổ giữa phòng, bốn chi bị giữ bằng dây vải; hai chi trước có mép cứng được đặt riêng dưới khung nâng để nếu co giật cũng không cắt trúng người đứng gần.

Đèn mổ chỉ sáng một nửa, phủ lên căn phòng thứ ánh xanh nhợt. Mỗi lần lò phản ứng hụt công suất, quạt thông khí chậm lại, tiếng rít ở cửa nhỏ dần; điện trở về, tất cả cùng giật lên. Bụi đá từ giày hòa với mùi sát trùng cũ. Một vệt dịch sẫm kéo từ cửa tới chân bàn, đánh dấu quãng đường tù binh đã mất máu.

Lira kiểm tra không khí bằng đầu dò riêng rồi cho Aren mở phần che mặt để khám. Anh giữ nguyên vòm mũ và giáp gáy. Không khí trong phòng lạnh, mang mùi sát trùng cũ; lần đầu sau gần bốn giờ, anh lau được máu đã khô dưới mũi. Những người còn lại giữ kín giáp.

Evan đứng ngoài hành lang, cẳng tay trái đặt dọc mép cửa, đầu nòng hướng ra xa. Anh ta đã tháo mắt camera khỏi xác drone, gắn nó lên khung cửa và nối thẳng về vòng điều khiển bằng một sợi cáp. Trên bản đồ, cảm biến chắp vá chỉ soi được một dải dài ba mươi mét. Xa hơn là màu xám không có dữ liệu.

— Không chuyển động trong vùng nhìn thấy, — Evan báo. — Câu này không có nghĩa là không có ai ngoài vùng đó.

— Tôi biết, — Aren nói.

— Anh hay quên phần sau khi đang vội.

Aren không đáp. Evan nói đúng, mà lúc này tai trái của anh chỉ nghe được một tiếng ù đều, khiến mọi câu nói đúng đều khó chịu hơn bình thường.

Lira không cho ai dùng khóa từ trên cơ thể tù binh.

— Chúng ta chưa biết dòng điện ảnh hưởng tới cơ quan co bóp thế nào, — cô nói. — Tôi còn chưa biết cái nào là tim.

Máy quét dựng hình ảnh chập chờn phía trên bàn. Dưới lớp phiến xanh ngọc pha nâu đỏ là nhiều khoang mềm chạy dọc thân, một hệ tuần hoàn chia nhánh và ba vùng co bóp theo nhịp khác nhau. Hai vùng nhanh. Vùng thứ ba chậm tới mức máy liên tục đánh dấu lỗi.

Chất dịch ở sườn không đỏ như máu Human. Dưới đèn mổ, nó ánh tím đen rồi đặc lại ở mép bàn. Lira đưa que thử tới gần, rút về ngay khi đầu que đổi màu. Cô đọc kết quả hai lần; màn hình chỉ hiện một dãy dấu hỏi.

Lira đưa que thử tới lần nữa rồi dừng. Cô hỏi máy lặp lại kết quả, giọng thấp hơn thường lệ. Aren chưa từng thấy cô chần chừ lâu như vậy trước một vết thương.

— Nếu đây là máu, nó mất khoảng tám phần trăm thể tích ước tính, — cô nói. — Nếu không phải, con số vô nghĩa.

— Cô cần gì?

— Ép vết hở, giữ đường thở và chờ. Không thuốc, không keo mô, không truyền dịch Human.

Taro đặt hộp dụng cụ xuống.

— Tôi có thể cắt phần giáp quanh vết nứt.

— Không. Chưa biết đó là quần áo hay cơ thể. Anh chỉ làm nẹp ngoài.

— Tôi là công binh, không phải thợ may.

— Hôm nay anh là người giữ hai mảnh này không tách ra. Chức danh để sau.

Taro chọn hai thanh nẹp mảnh rồi uốn quanh mảng sườn. Ông không đùa thêm.

Tiếng kim loại uốn rất nhỏ. Cả phòng vẫn giật mình. Taro chờ nhịp trên máy ổn định mới tiếp tục. Mồ hôi dọc thái dương đọng trong vành mũ; đôi tay từng mở cửa giữa tiếng súng giờ chậm tới mức gần như đứng yên.

Aren nhìn tù binh ở khoảng cách một sải tay. Nếu duỗi thẳng, đỉnh đầu nó chỉ tới cằm Lira. Hai chân sau chắc khỏe; bàn tay giữa bên phải có bốn ngón mảnh, đầu ngón áp sát mép bàn. Tay giữa bên trái nằm bất động trong nẹp. Hai chi trước gập sát thân, những gai nhỏ ở mặt trong cọ vào dây giữ mỗi lần nó co người.

Nó có công cụ, đội hình và một nhiệm vụ khiến nó tự cắt dây cứu mình để giữ vòng thiết bị không sập.

Gọi nó là động vật không làm những điều ấy biến mất.

Ý nghĩ đó không khiến Aren dễ chịu hơn. Nếu đây là một con vật, anh chỉ cần ngăn nó cắn người. Nếu đây là một người lính, ba thợ mỏ dưới kia có thể chết vì lựa chọn của nó hoặc đồng đội nó.

Aren chưa thấy thương hại. Điều anh cảm thấy là trách nhiệm. Tù binh nằm đây sau khi anh cho nổ máng cáp cạnh cây cầu. Anh không thể giả vờ số phận của nó chỉ còn là việc của Lira.

Nilo ngồi trên giường sát vách. Lira đã đưa vai trái cậu về khớp và cố định phần bắp tay vào thân. Khẩu plasma vẫn gắn trên cẳng tay ấy, nằm thấp ngang bụng; cậu chỉ có thể đổi hướng nòng bằng cách xoay cả người. Tay phải đỡ dưới khuỷu, mỗi lần cậu nhấc nó lên lại phải nghiến răng.

Giọng cậu yếu đi. Mỗi lần tù binh co giật, súng lại nhích lên rồi bị ép xuống bằng ý chí. Sự giận dữ trong giọng Nilo là lớp vỏ dễ mang hơn nỗi sợ. Cậu đã suýt rơi khỏi cầu, và kẻ nằm trên bàn cùng giống loài với người đẩy cậu tới mép.

— Nếu nó tỉnh, dây vải không giữ nổi, — Nilo nói.

— Dùng khóa cứng, nó sẽ tự làm rách tay khi giãy, — Lira đáp.

— Cô lo nó đau à?

— Tôi lo nó chết trước khi chúng ta biết nó là ai.

— Nó vừa cố giết chúng ta.

Lira không ngẩng lên.

— Vì vậy súng của cậu còn trong phòng.

Nilo nhìn Aren, chờ anh đứng về một phía.

— Cậu giữ lối vào, — Aren nói. — Không chĩa súng vào bàn trừ khi nó thoát được một chi.

— Rõ.

Nilo đứng cạnh cửa đối diện Evan. Cậu không vui, nhưng làm đúng lệnh.

Sera ở bảng điều khiển cuối phòng, thử gọi khu dân cư bằng đường cáp bảo trì. Mỗi lần chỉ vài từ lọt qua: cửa hai, mất điện, chen lấn, còn người. Không đủ để biết tình hình, chỉ đủ để biết mọi chuyện vẫn tiếp tục khi họ vắng mặt.

— Anh đưa quân y giỏi nhất xuống mỏ để cứu thứ này, — cô nói.

— Bren có hai bộ y tế chiến trường. Phía cô còn đội cứu hộ.

— Đó là câu trả lời của anh hay cách anh tự tha thứ?

Đường truyền bật lên rồi tắt giữa một tiếng kêu cứu. Chính Aren cũng thấy lý lẽ của mình mỏng đi. Lira ở đây. Những người ngoài bến không có cô.

— Nếu muốn nói tôi chia người sai, cứ nói thẳng.

Sera quay khỏi bảng. Ánh sáng báo động chia gương mặt cô làm hai nửa, một nửa đỏ, nửa kia chìm trong tối.

— Tôi muốn biết anh sẽ làm gì khi cấp trên bảo mở nó ra xem bên trong.

Câu hỏi nằm giữa họ cùng tiếng máy quét. Aren nhìn mảng sườn nứt, tưởng tượng lưỡi dao mổ đi qua lớp phiến xanh. Cấp trên chưa ra lệnh. Nhưng cách họ hỏi vật thể trước dân thường khiến anh không thể gạt khả năng ấy đi.

— Khi có lệnh, tôi sẽ trả lời.

— Anh luôn đợi mệnh lệnh rồi mới biết mình là người thế nào à?

Cơn đau sau mắt nhói lên. Aren siết bàn tay tới khi mép găng cấn vào sẹo ở ngón trỏ. Sera đang ép anh hứa khi cả hai thiếu dữ kiện. Anh ghét điều đó. Anh càng ghét hơn vì cô có lý do.

— Tôi đợi đủ dữ kiện để khỏi lên giọng đạo đức rồi giết nhầm người.

— Ban quản trị cũng nói họ chờ đủ dữ kiện. Trong lúc chờ, họ khóa tàu.

— Người của cô giết ba người khi chiếm kho.

— Đúng.

Sự thừa nhận đến nhanh hơn Aren dự đoán. Không biện hộ, không đổi lỗi. Sera quay lại bảng, đôi vai cứng dưới áo chống mảnh.

— Tôi biết mình đã làm gì. Tôi chỉ muốn chắc anh cũng biết.

Một trong ba vùng co bóp trên hình quét chậm lại.

Máy báo động. Các phiến quanh cổ tù binh khép chặt. Toàn thân nó cong khỏi bàn rồi rơi xuống, dây vải giật căng. Nilo rời lưng khỏi vách. Sera quay phắt lại. Mọi mâu thuẫn bị ép sang bên bởi một cơ thể đang tắt dần trước mắt họ.

Lira đặt hai tay lên mảng giáp nứt.

— Taro, nẹp. Bây giờ.

Ông ép hai thanh uốn quanh sườn. Lira luồn túi rỗng dưới mép giáp, tạo áp suất âm vừa đủ để hút dịch tràn mà không kéo mô bên trong. Số đo tiếp tục tụt.

— Nó không lấy khí qua miệng. Các khe dưới cổ. Tôi cần giữ mở.

Aren nhìn những phiến nhỏ đang khép sát.

— Có thể giáp ép lên.

— Tôi cũng nghĩ vậy. Taro, nâng mảng cổ hai milimét. Không hơn.

— Nếu nó liền với mô?

— Dừng khi lực cản đổi.

Taro dùng hai mũi kẹp nâng chậm. Một khe tối mở dưới phiến giáp. Tù binh co giật. Nilo nâng súng.

Aren nhìn đầu nòng.

— Giữ vị trí.

Lira đưa ống khí tới gần khe nhưng không cắm vào. Luồng khí giàu oxy lướt qua bề mặt. Vùng co bóp tăng dần về nhịp cũ.

— Có phản ứng, — cô nói. — Chưa biết tốt hay xấu. Ít nhất nó chưa chết.

Taro khóa nẹp. Dịch ở sườn ngừng rỉ thành dòng.

Lira ngồi lùi, hai bàn tay còn giữ nguyên tư thế ép nẹp. Tiếng báo động chậm rồi tắt. Cô cúi đầu, thở ra thật dài, sau đó mới mở các ngón tay đang cứng lại.

— Mười phút theo dõi. Nếu ổn, chúng ta di chuyển được.

Aren đưa cô gói nước. Cô uống hai ngụm rồi chỉ vào mặt anh.

— Đến lượt anh.

— Tôi không nằm lên cái bàn đó.

— Nói đùa không thay cho khám được. Ngồi xuống.

Aren ngồi trên giường. Lira soi mắt, kiểm tra phản xạ rồi phát một dải âm từ phải sang trái.

— Nghe thấy khi nào?

— Bây giờ.

— Âm chạy ba giây rồi.

Tai phải bình thường. Tai trái chỉ bắt được âm cao và luôn chậm hơn. Aren định nói nó đang bận suy nghĩ. Nghe Lira yêu cầu thử lại dải âm, anh thôi.

Cô xếp các sự việc cạnh nhau: từ lạ ở bến, máu mũi, khoảnh khắc Aren phản ứng với đòn Nilo chưa thấy, lần xuất huyết thứ hai và chứng mất thính lực.

Những điều Aren cố coi là sự cố riêng giờ nằm thành một đường thẳng. Nỗi sợ cũ trở lại. Không phải sợ đau hay điếc. Anh sợ trong đầu có một thứ đang hoạt động mà không chờ lệnh của mình.

— Anh nghe gì ở vành bến? — Lira hỏi.

Aren nhìn tù binh. Taro dừng tay. Sera cũng quay lại. Evan đứng ngoài cửa nhưng kênh đội vẫn mở.

— Một từ. Tôi không biết ngôn ngữ nào, không lặp được âm. Nhưng tôi biết nghĩa của nó là “Human”.

Evan gọi lại bản ghi từ bến.

— Máy thông dịch không đưa ra nghĩa nào. Dữ liệu quá ít, phần rung ngực trong bản ghi lại bị nén gần hết.

— Tôi biết.

— Có thể anh nghe từ kênh đội rồi gắn nhầm thời điểm.

— Kiểm tra nhật ký.

Evan im vài giây.

— Không ai nói từ đó trong bảy giây trước hoặc sau. Tôi xin rút giả thuyết.

Sera hỏi:

— Anh từng thấy giống loài này? Từng chạm vật thể dưới mỏ?

— Không.

Cô nhìn vết máu trên mặt anh.

— Vậy hoặc anh bị chấn thương đầu, hoặc có người không kể hết quá khứ của anh.

— Cả hai đều không giúp ta lúc này.

Trạm liên lạc bật sáng. Taro lao tới giữ tín hiệu. Màn hình không có hình, chỉ có mã xác thực cấp chiến dịch.

— Đơn vị Thiếu tá Venn, xác nhận tiếp xúc sinh vật ngoài Human, — giọng lọc nói.

Aren đứng dậy.

— Xác nhận. Chúng tôi bắt được một cá thể, còn sống và bị thương.

— Truyền dữ liệu sinh học cùng toàn bộ bản ghi giao tiếp.

Lira cho máy gửi một bản sao đã lược vị trí chính xác. Evan giữ lại dữ liệu thô ở vòng tay.

— Đã nhận. Giữ đối tượng bất động. Đội tiếp nhận đang tới.

— Chúng tôi cần hướng dẫn y tế và mẫu ngôn ngữ.

— Chưa có dữ liệu phù hợp.

— Các anh biết có khả năng gặp chúng không?

— Thông tin đó không thuộc quyền truy cập của anh.

— Câu này hôm nay tôi nghe đủ rồi.

Giọng ở đầu kia không đổi.

— Không can thiệp thêm vào cấu trúc cơ thể. Không để đối tượng hoặc thiết bị đi kèm bị phía nổi loạn thu giữ. Nếu không thể vận chuyển sống, ưu tiên bảo toàn mô thần kinh và các cơ quan chưa xác định.

Sera nhìn Aren. Không có vẻ đắc thắng. Chỉ có sự mệt mỏi của người vừa đoán đúng điều mình không muốn đúng.

Nilo hạ mắt xuống súng. Taro bất động bên trạm. Lira đặt tay lên mép bàn, cạnh phần giáp vừa nẹp. Cử động nhỏ ấy nói rõ ai sẽ phải bước qua cô để làm phần cuối mệnh lệnh.

Cụm từ “bảo toàn mô thần kinh” sạch sẽ đến mức không có máu trong đó. Aren biết nó đòi hỏi điều gì nếu tù binh còn thở mà việc vận chuyển trở nên bất tiện.

— “Không thể vận chuyển sống” do ai xác định? — anh hỏi.

— Sĩ quan tại chỗ căn cứ theo nguy cơ nhiệm vụ.

— Tôi là sĩ quan tại chỗ. Ghi đánh giá của tôi: đối tượng có tri giác, còn khả năng cứu. Nó được giữ sống và điều trị trong giới hạn an toàn.

— Quy chế tù binh chưa áp dụng cho sinh vật không có tư cách pháp lý được công nhận.

— Nó mang công cụ, hành động theo đội, cứu đồng đội và dừng chống cự khi chỉ huy ra lệnh. Nếu luật chưa có tên cho nó, chúng ta dùng quy tắc gần nhất thay vì dùng dao.

Giọng Aren nghe bình tĩnh trong tai phải. Tai trái chỉ trả lại tiếng vọng mờ. Anh không biết mình đang bảo vệ người có tham gia giết thợ mỏ hay không. Anh cũng không biết giữ nó sống sẽ đặt bao nhiêu người vào nguy hiểm. Điều duy nhất chắc chắn là một lỗ hổng trong luật không thể tự biến cơ thể đang thở thành vật liệu.

Đầu bên kia im lặng.

Taro liếc cột tín hiệu.

— Họ vẫn nghe.

Cuối cùng, giọng lọc đáp:

— Ý kiến đã được ghi. Bảo toàn đối tượng và chờ đội tiếp nhận.

Đường truyền tắt.

Máy quét tiếp tục nhịp đều, bình thản như chưa có ai tranh luận xem cơ thể trên bàn thuộc về chính nó hay bên bắt được nó.

— Họ không đồng ý, — Nilo nói.

— Họ cũng chưa ra lệnh giết, — Aren đáp.

— Họ để cửa đủ rộng để người dưới này tự chọn cách tiện nhất, — Sera nói.

— Vì vậy tôi đóng nó trong nhật ký.

— Nhật ký cứu được nó khi đội tiếp nhận tới à?

— Không. Nhưng buộc họ phải xóa một thứ trước khi nói tôi chưa từng phản đối.

Taro khẽ hừ.

— Tôi từng làm hệ khóa. Xóa bản ghi khó hơn khóa cửa, nhưng không khó đến thế.

— Vậy giữ nhiều bản.

Aren chép nhật ký sang giáp của Lira, Taro, Nilo và Evan, rồi sang trạm cục bộ của Sera. Mỗi bản có thời gian, dữ liệu sinh học và xác nhận giọng của anh.

Sáu dấu lưu lần lượt hiện lên.

Không ai gọi đó là lòng tin. Họ chỉ cùng giữ một bằng chứng mà mỗi phía có thể phải trả giá vì nó.

Kênh Bren chen vào:

— Aren... tàu một đã nạp bốn trăm... mốc dẫn đường ngoài bến chết... không thể rời hốc nếu trạm chỉ huy không dẫn...

— Giữ tàu chờ. Đừng bật lò chiếc thứ hai. Tình hình?

— Có chuyển động ở trục bắc... nhiều hơn trước...

Tín hiệu đứt.

Evan mở bản đồ. Hai cảnh báo nhấp nháy ở hai đầu căn cứ. Một tín hiệu xác thực Human tiến từ bến ngoài vào, mang quyền tiếp nhận cấp chiến dịch. Ở trục bắc, những chấm mất rồi hiện không có tên hay quân số. Phòng y tế nằm giữa chúng như một ô sáng bị kẹp trong đá.

Aren nhìn từng người. Lira kiệt sức. Nilo chỉ dùng được một tay. Taro còn một khối nổ. Sera còn nửa nguồn cho súng hàn. Evan chỉ còn đầu camera nối cáp, nhìn được ba mươi mét hành lang. Bốn trăm dân thường ngồi trong con tàu chưa thể rời bến. Mara vẫn ở đâu đó sau những cánh cửa kín.

Đồng hồ đã gần bốn giờ. Aren ra hiệu Evan thử gọi Bren lần nữa.

Phía sau anh, dây giữ cọ vào khung bàn.

Tù binh đã tỉnh.

Hai mắt kép mở hết, không đảo loạn. Nó kiểm tra từng dây bằng những cử động nhỏ: tay giữa phải, chân sau trái, hai chi trước, rồi mảng giáp nứt. Khi nhận ra nẹp, nó nhìn Taro. Khi thấy ống khí cạnh cổ, nó nhìn Lira.

Nhịp trên máy tăng vọt. Các phiến cổ chuyển từ nâu sẫm sang vàng đục. Một tay giữa cào mép bàn. Nó không vùng dậy. Sự kiểm soát ấy khiến Aren căng hơn một cơn hoảng loạn; tù binh đang đếm người, thử điểm yếu và tìm cửa như anh vẫn làm.

Sau cùng, nó nhìn Aren.

Ánh mắt dừng ở vết máu dưới mũi anh. Những mặt nhỏ trong mắt phản chiếu đèn mổ thành hàng chục chấm trắng. Hai chi trước ép sát ngực, chân sau thôi thử dây. Nó đã nhận ra anh.

Nilo nâng súng nhưng giữ nòng thấp. Sera nắm súng hàn. Lira đứng giữa bàn và tất cả họ.

Aren ngắt nguồn khẩu plasma trên tay trái, xoay đầu nòng ra ngoài. Anh lùi khỏi bàn một bước, ra hiệu Nilo cũng hạ tay xuống.

Khoảng cách tới bàn chưa đầy hai mét. Anh đã thấy giống loài này vượt qua quãng đó nhanh thế nào. Mồ hôi lạnh lan giữa hai bả vai, nhưng anh vẫn để hai tay nơi tù binh nhìn thấy.

— Tôi không nghĩ nó hiểu cử chỉ của anh, — Sera nói.

— Tôi cũng không biết. Chĩa súng chắc chắn không giúp.

Tù binh nhìn bàn tay trống, rồi nhìn khối thiết bị trong hộp liên lạc mở bên Evan. Hai khe micro trên mặt gốm đang hướng về phía nó, ghi tiếng hàm và phần rung thấp lọt qua không khí.

Nó phát một chuỗi tiếng hàm, rung thấp và đổi góc râu.

Máy dịch chạy.

ĐỘ TIN CẬY: 6,2%.

CHƯA ĐỦ MẪU.

Cơn đau xuyên qua hốc mắt Aren.

Không có ký ức lạ, không có tiếng nói trong đầu. Chỉ một nghĩa bật lên, trọn vẹn và đơn độc.

Human.

Aren bám thành giường. Căn phòng nghiêng sang trái rồi trở lại. Lira giữ vai anh.

— Lại từ đó?

Anh gật.

Tù binh nghiêng đầu. Phiến cổ chuyển vàng nhạt. Nó lặp chuỗi âm chậm hơn.

Aren vẫn chỉ nhận ra một nghĩa.

Máy dịch vẫn từ chối.

Tù binh nhìn dòng báo trên thiết bị. Một tay giữa chỉ vào khối xử lý, sau đó chỉ vào một tấm nhỏ gần xương ức của chính nó. Tấm đó mở ra, để lộ một cổng liên lạc tối màu.

Evan bước vào nửa bước.

— Nó biết đây là máy dịch.

— Hoặc tưởng là thứ khác, — Nilo nói.

Tù binh chạm hai ngón vào cổng trên ngực, rồi đặt tay lên mặt bàn. Nó chỉ thiết bị lần nữa.

Taro cúi nhìn.

— Cổng âm thanh và rung động. Không cùng chuẩn nhưng tôi lấy được tín hiệu phát ra.

— Nó muốn đưa giọng nói thẳng vào máy? — Lira hỏi.

— Tôi đoán bảy mươi phần trăm.

Evan mở giao diện Máy Thông Dịch. Hai cánh micro định hướng trượt khỏi cạnh khối xử lý, mỏng và trắng đục như gốm. Trên màn hình chỉ có phổ âm, nguồn tiếng cùng những khoảng trống nơi dải rung thấp đã mất.

— Lần này còn đủ cả dải trầm, — Evan nói. — Tôi sẽ giữ nguyên bản ghi. Bắt đầu bằng những thứ có thể chỉ vào được.

Sera nhìn Aren.

— Anh tin nó à?

— Tôi tin giới hạn phần cứng hơn lời bảo đảm từ ban chỉ huy.

Lira chặn Aren khi anh định bước sát bàn hơn.

— Anh đã chảy máu mũi hai lần, lại mất thính lực. Tôi chưa biết tổn thương tới đâu.

— Máy không chạm vào tôi.

— Tôi biết. Nhưng cái từ anh vừa nghe đã làm anh chảy máu hai lần. Máy không đọc não anh, còn thứ đang phản ứng trong đầu anh thì tôi chưa biết.

— Nếu không nghe, chúng ta sẽ có hai lực lượng tới cửa và một vật thể làm lò phản ứng sập.

— Đó không biến việc này thành an toàn.

— Không. Chỉ biến nó thành cần thiết.

Lira nhìn anh thật lâu rồi hạ âm lượng phát lại trong mũ xuống mức thấp nhất.

— Ba phút. Đau tăng, mất thị lực hoặc không trả lời được tên mình, tôi tắt âm trong mũ anh. Máy vẫn ghi, nhưng anh không nghe tiếp.

Taro nối một cầu cáp thô từ cổng liên lạc trên ngực tù binh vào đầu thu rung của máy. Tù binh nhìn đường biểu diễn tín hiệu, rồi dùng tay giữa còn lành bật kênh phát trên giáp. Một dải sóng thấp hiện ra dưới chuỗi tiếng hàm.

Trên màn hình, máy yêu cầu gắn những lời nói đầu tiên với vật có thể kiểm chứng.

Evan đặt gói nước lên bàn, chỉ vào nó rồi nói:

— Nước.

Tù binh quan sát, phát một âm ngắn. Máy ghi lại nhưng chưa dịch.

Taro chạm tay vào mặt bàn.

— Bàn.

Sera chỉ cửa.

— Cửa.

Lira giơ bàn tay, lòng bàn tay hướng ra.

— Dừng.

Tù binh nhìn từng cử chỉ. Nó lặp lại động tác dừng, rồi phát âm tương ứng. Độ tin cậy tăng lên mười chín phần trăm.

Nó chỉ vào chính mình.

Một chuỗi hai âm được nói chậm, tách rõ.

Máy dịch không biến đổi chúng. Tên riêng được giữ nguyên.

KALEN TOR.

Tù binh lặp lại, chỉ vào ngực.

— Kalen Tor, — giọng tổng hợp đọc.

Đó là lần đầu sinh vật trên bàn không còn là “nó” trong đầu Aren.

Aren chỉ vào mình.

— Aren Vado.

Kalen nghiêng đầu, rồi lặp lại tên anh bằng âm sắc không hoàn toàn đúng.

— A-ren Va-do.

Nilo hạ nòng súng thêm một chút.

Kalen chỉ vào bộ điều khiển mỏng trên tay, sau đó chỉ vòng thiết bị dưới mỏ. Máy mất vài giây.

— Kalen Tor. Kỹ thuật. Không chỉ huy.

ĐỘ TIN CẬY: 41%.

Giọng tổng hợp cứng và ngắt quãng. Không ai nhầm đó là tiếng nói thật của Kalen.

Kalen chỉ xuống dưới, dùng tay lành vẽ một vòng quanh khoảng không, rồi làm động tác tách vòng ra. Các phiến cổ chuyển xám.

— Dưới. Vỏ. Các ngươi cắt.

Bàn tay phải khép lại cạnh ngực.

— Dừng cắt.

Bàn tay ấy mở ra, lần lượt chỉ về cửa và đèn trần đang chập.

— Vỏ chết. Đường mở. Nguy hiểm.

ĐỘ TIN CẬY: 34%.

Taro quay sang Sera.

— Vòng thiết bị của chúng hướng vào trong.

— Tôi thấy.

— Nếu “vỏ” là mạch đen...

— Chúng ta chưa biết.

Sera nói vậy, nhưng mắt cô đã rời Kalen để nhìn đường điện chập trên trần.

Aren chỉ vào Kalen, rồi hướng đối phương đã rút.

— Người của ngươi sẽ quay lại?

Máy yêu cầu anh nói ngắn hơn.

— Chỉ huy. Quay lại?

Kalen nhìn cửa. Phiến cổ sẫm đi.

— Có.

— Để cứu ngươi?

Máy không tìm được khái niệm tương đương chắc chắn. Kalen phát một chuỗi dài, màn hình chỉ ghép được ba từ.

— Hoàn tất. Vỏ. Mang về.

Không có “cứu”. Cũng không có “bỏ”. Chỉ có một nhiệm vụ chưa xong.

Aren hỏi câu khiến đầu anh đau từ lúc ở bến:

— Vì sao ngươi biết Human?

Máy báo câu quá trừu tượng với bộ từ điển hiện tại.

Aren chỉ vào ngực mình.

— Human.

Rồi chỉ vào Kalen, chạm hai ngón lên mắt.

— Biết từ trước?

Kalen bất động.

Hai mắt kép nhìn Aren, rồi nhìn vệt máu dưới mũi. Một cảm xúc chạy qua cơ thể nó bằng việc hai chi trước ép sát ngực, râu hạ thấp và những phiến cổ mất màu.

Nó nói một câu rất chậm.

Máy dịch mất lâu hơn mọi câu trước. Các giả thuyết hiện rồi bị xóa. Độ tin cậy dừng ở ba mươi bảy phần trăm.

Trong đầu Aren, nghĩa đầu tiên đã hiện lên trước khi màn hình kịp ghi.

Human.

Sau đó giọng tổng hợp mới đọc phần còn lại:

— Human. Đã trở lại.

Căn phòng im lặng.

Aren không biết “trở lại” từ đâu, sau bao lâu hay trong câu chuyện của ai. Máy dịch không thể trả lời. Hai người vẫn đứng ở hai phía của một cuộc chiến, một bên bị trói, một bên giữ quyền mở cửa.

Nhưng một điều đã thay đổi.

Loài người tới Epsilon tin rằng mình đang bước vào vùng không gian chưa từng có ai sống. Họ dựng căn cứ trên một khối đá được đánh dấu vô chủ, đào xuống và gọi thứ tìm thấy là tài sản.

Kẻ ở đầu bên kia không chào đón họ như người đầu tiên đến.

Kẻ đó đã có sẵn một từ cho Human.

Và gọi cuộc gặp này là sự trở lại.

Một tiếng báo động ngắn cắt ngang bản dịch. Đã bốn giờ mười hai phút. Aren kéo phần che mặt về chỗ cũ, kiểm tra khóa kín. Ngoài hành lang, cảm biến của Evan vừa bắt được chuyển động.