Chương 04

Kẻ Địch Không Muốn Thắng

Hai giờ ba mươi sáu phút sau khi đổ bộ, tổ Aren đã xuống thấp hơn khu dân cư gần một trăm mét. Bên trên họ là mười bảy tầng đá, cửa kín và những người đang đi về phía bến; bên dưới là khoang khai quật đã làm cả căn cứ rung lên. Giếng thang là đường thẳng duy nhất nối hai nơi, nhưng lồng nâng chết giữa ray buộc sáu người phải men theo thang bảo trì xoắn quanh khoảng trống.

Đi được chín phút, Aren thấy dấu chân đầu tiên trên trần.

Ba vết lõm nông bám quanh một thanh chịu lực. Bụi đá ở đó đã bị quét sạch. Không có dây móc, vết từ hay dấu cháy.

Giếng thang hẹp đến mức hai vai giáp gần chạm vách. Một bên là đá thô còn vết đầu khoan; bên kia là khoảng trống sâu hun hút của thang nâng. Chiếc lồng nâng nằm chết ở phía dưới, nghiêng trên đường ray như một cái hàm gãy. Đèn mũ chỉ soi được vài tầng. Xa hơn, một sợi cáp đứt thỉnh thoảng tóe điện xanh rồi trả bóng tối lại cho lòng giếng.

Lối về nằm phía trên, sau từng chiếu nghỉ mà họ vừa bước qua. Lối xuống nằm dưới chân, hở hoàn toàn với bất cứ thứ gì bám được vào vách. Một phát bắn vào thang không nhất thiết xuyên giáp; chỉ cần cắt đúng thanh chịu lực, cả tổ sẽ rơi qua nhiều tầng trong thứ trọng lực chập chờn không đủ giết ngay nhưng đủ bẻ gãy mọi khớp.

Tiếng giày của sáu người dội xuống rồi vọng ngược lên. Aren không còn phân biệt được âm nào thuộc về họ. Mỗi khi có tiếng kim loại cào phía dưới, cả tổ dừng. Mỗi khi họ dừng, âm thanh kia cũng biến mất.

Một drone của Evan bò trên mặt dưới cầu thang, bốn móc chân bám vào thép. Dây truyền tín hiệu nối nó với vòng điều khiển trên tay anh ta. Camera quay lên trần trước, rồi mới nhìn xuống những bậc thang họ sắp đặt chân.

Nilo rọi đèn lên dấu chân.

— Nó thật sự đi trên đó à?

— Có lúc, — Aren nói.

— Vậy tôi nhìn chân hay nhìn đầu?

Bren hẳn sẽ bảo cậu nhìn cả đường lui. Nhưng Bren đang ở phía bên kia nhiều tầng đá, đưa dân về một con tàu chưa chắc rời được bến.

— Cậu giữ đường xuống. Evan quan sát phía trên.

Nilo có vẻ không hài lòng, nhưng vẫn đổi ô quan sát trong mũ sang góc rộng.

Thang bảo trì xoắn quanh giếng nâng. Mỗi tầng cách nhau sáu mét, có một chiếu nghỉ vừa đủ cho hai người đứng. Trọng lực nhân tạo chập chờn; vài phút một lần, giày họ nhẹ đi rồi nặng trở lại. Khi mất trọng lực, bụi đá bay quanh đèn mũ. Khi điện trở về, bụi rơi xuống như một cơn mưa xám.

Mỗi lần cơ thể nhẹ bẫng, dạ dày Aren lại dâng lên. Anh ghét cảm giác không biết hướng nào sẽ giữ mình sống. Bàn tay luôn đặt gần dây an toàn dù móc khóa đã được kiểm tra ba lần. Phía sau, Nilo cũng làm vậy rồi giả vờ chỉnh súng.

Sera dẫn đầu qua các cửa ngang. Cô biết cửa nào nối kho vật tư, cửa nào chỉ dẫn vào đường ống cụt. Taro đi sát sau, kiểm tra lời cô bằng sơ đồ cũ trong giáp.

— Anh không cần nhìn bản đồ, — Sera nói mà không quay lại. — Anh từng ở đây.

— Sáu năm trước, lúc giếng mới sâu một nửa.

— Nhưng đủ lâu để công ty biết anh giữ bản vẽ.

— Tôi không giữ. Quân đội giữ.

— Khác nhau à?

Taro không đáp.

Aren để họ im thêm một tầng.

— Từ đây trở xuống, mọi tranh cãi để dành hơi thở.

Sera quay đầu.

— Anh sợ tôi làm công binh của anh mất tập trung?

— Tôi sợ cả hai bước qua bẫy vì đang bận chứng minh ai đáng ghét hơn.

Trong kênh đội có tiếng Lira thở ra, rồi một tiếng cười nghẹn của Nilo. Sera không cười; cô thôi hỏi.

Ở chiếu nghỉ tầng mười hai, drone phát hiện một máy bảo an bị cắt làm đôi. Hai nửa nằm ngay ngắn sát vách, không có dấu kéo lê. Bộ nhớ đã bị tháo. Khẩu plasma trên thân vẫn còn nguyên hộp xung.

Taro nhặt mảnh vỏ hộp Human cháy gần đó.

— Người của căn cứ bắn trước. Máy bảo an quay về phía thang, nghĩa là nó nhận mục tiêu từ dưới lên.

— Đối phương đi qua mà không lấy hộp xung, — Nilo nói.

— Không dùng được, — Sera đáp.

— Hoặc không cần, — Aren nói.

Anh ngồi cạnh chiếc máy. Đường cắt đi qua đúng cụm xử lý và khớp quay súng. Nếu lệch vài phân, pin sẽ nổ và sập cả chiếu nghỉ. Kẻ tấn công không bắn để phá cho mạnh. Nó bắn vào chỗ ít tốn nhất.

Trên bản đồ, lò phản ứng nằm cách đây ba hành lang. Kho bảo an ở phía trên. Trung tâm chỉ huy ở hướng khác. Lực lượng sáu chi đã đi qua nhiều đường dẫn tới các mục tiêu quan trọng hơn, nhưng mọi dấu vết chỉ chạy xuống dưới.

Kênh đội bật lên. Giọng Bren đến từng mảnh:

— ...tới bến... sáu trăm người... cửa một mở... điện không đủ khởi động hai tàu...

Aren áp tay vào mũ.

— Chỉ khởi động một chiếc. Nạp người trước, bật lò tàu sau. Giao tranh?

— Chưa thấy... công nhân giữ trục sau... Mara vẫn mất tín hiệu...

Tiếng rè nuốt phần còn lại.

— Bren, nhắc lại.

Không có trả lời.

Evan đặt một trạm lặp dẹt lên vách, kéo hai chấu từ bám vào thép.

— Tôi giữ được kênh thêm khoảng hai tầng. Sau đó chỉ còn tín hiệu sinh học.

— Dành pin cho đường về.

Ít nhất bến đầu đã mở. Aren ghi vào nhật ký rồi đứng dậy.

Họ mất thêm mười sáu phút mới tới đáy giếng.

Cửa cuối khóa từ phía trong. Không có đường cắt hay vết bắn. Taro kiểm tra bảng rồi luồn đầu dò mảnh từ hộp dụng cụ vào khe dây.

— Khóa cơ của căn cứ. Người Human đóng.

— Mở được không?

— Được. Nhưng cảm biến bên kia chết. Tôi không biết có gì chờ.

Evan cho drone ép sát khe cửa. Camera nhiệt trả lại một bề mặt đen.

— Hoặc không có ai, hoặc có thứ rất giỏi giả làm đá.

Sera đặt tay lên bánh van phụ.

— Tôi mở khe.

— Nếu bên kia mất áp, cô mất tay, — Lira nói.

— Đồng hồ báo còn áp.

— Đồng hồ tầng này vừa báo trọng lực bằng không khi chúng ta đang đứng.

Sera nhìn đôi giày mình rồi buông tay.

Taro lấy nêm kín cuối cùng đặt quanh mép cửa. Khi khóa nhả, cả tổ lùi vào góc che. Cửa mở ba phân.

Không khí không thoát.

Drone chui qua trước.

Hành lang bên kia trống. Hai đèn công trường còn sáng, phủ màu vàng nhợt lên đá. Cách cửa mười mét có vạch sơn xanh chạy ngang sàn, ranh giới khu khai quật. Sau vạch là ba thi thể mặc đồ thợ mỏ.

Không ai cầm súng.

Lira nhìn hình ảnh.

— Người gần nhất có vết xuyên ngực. Hai người kia không thấy thương tích từ góc này.

Sera nhắm mắt một nhịp.

— Mở cửa.

— Chờ kiểm tra.

— Tôi biết họ.

— Vì thế cô càng phải chờ.

Aren ra hiệu mở đủ một người qua. Anh vào trước. Không có phát bắn.

Người gần nhất chết vì vết xuyên ngực. Hai người kia không có lỗ đạn, nhưng mặt tím, mạch máu quanh mắt vỡ thành mạng đỏ. Máy đo trên cổ tay một người vẫn lưu khoảnh khắc cuối: oxy trong máu tụt nhanh dù áp suất hành lang không đổi.

Lira quét không khí.

— Bây giờ an toàn. Có thể thiết bị thở bị khóa hoặc oxy bị hút khỏi vùng rất hẹp. Tôi chưa biết.

Sera quỳ cạnh một thi thể. Cô định kéo tấm che mặt lên rồi dừng, chỉ đặt hai ngón tay lên vai người chết.

— Tổ khảo sát đêm. Họ không tham gia chiếm kho.

Giọng cô không vỡ. Chính sự bình thường ấy khiến Aren quay đi.

Dưới kính mũ của người chết gần nhất có một mảnh giấy vẽ bằng bút màu: ngôi nhà dưới mặt trời cam. Trong túi ngực người thứ hai, đèn báo tin cá nhân chớp liên tục; ai đó ở khu dân cư vẫn gọi.

Sera tắt đèn báo nhưng không nhận cuộc gọi. Bàn tay cô dừng trên nút rất lâu rồi rút lại. Cô có thể nói người này đã chết, nhưng không có thời gian ở lại nghe đầu dây bên kia im lặng.

Không ai có câu trả lời giúp cô.

Dấu chân trong bụi chia hai hướng. Một nhánh tới phòng điều khiển mỏ, nơi có thể khóa thang và máy khoan. Nhánh kia dẫn thẳng tới khoang khai quật.

Trên cửa phòng điều khiển, vũ khí ngoài Human đã cắt đúng cáp cảm biến rồi bỏ qua nguồn chính. Không ai cố chiếm bảng điều khiển. Không ai lấy dữ liệu địa chất trong máy chủ cạnh đó.

— Nếu muốn căn cứ, chúng đã giữ phòng này, — Aren nói.

Taro gật.

— Nếu muốn phá, chúng bắn vào nguồn. Một phát đúng chỗ là cả giếng kẹt vĩnh viễn.

Sera đứng lên.

— Vậy chúng muốn thứ dưới kia.

— Hoặc muốn chúng ta tránh xa nó.

Âm trầm lại vang lên, gần đến mức sàn rung dưới giày.

Họ tới cửa quan sát sau ba phút.

Kính đã vỡ. Qua khung cửa, Aren nhìn xuống một hố khoan rộng gần trăm mét. Những cầu công tác bắc qua nhiều tầng đá, mảnh và chồng chéo như mạng nhện thép. Đèn công trường chỉ còn một nửa, nhưng đủ soi phần cong của một khối đen xám nhô khỏi vách dưới cùng.

Nó không giống thân tàu, quặng hay máy móc Human. Ánh sáng trượt trên bề mặt rồi như chìm xuống ở những chỗ mắt Aren không xác định được độ sâu. Khối vật thể chỉ lộ một phần mà đã dài hơn tàu đổ bộ. Không có cửa, mối nối hay vết hàn. Nhìn lâu, anh có cảm giác đường cong của nó lệch khỏi vách đá một góc rất nhỏ.

Hố khai quật làm căn cứ phía trên bỗng trở nên bé. Máy khoan nằm im trên ray, mũi khoan lớn bằng căn phòng. Dây cáp treo trong trọng lực yếu. Hơi lạnh từ dưới sâu mang mùi đá mới vỡ và một mùi nhạt như không khí sau cơn giông trên Earth.

Aren đặt tay lên khung cửa.

Nỗi tò mò kéo anh về trước. Nỗi sợ giữ chân lại. Lần đầu từ lúc vào căn cứ, hai cảm giác mạnh ngang nhau.

Ba sinh vật đang ở quanh vật thể.

Cá thể nhỏ nhất đứng sát bề mặt đen. Phiến cơ thể xanh ngọc pha nâu đỏ, giáp ngoài gắn nhiều tấm cảm ứng mỏng ở hai tay giữa. Nó đặt từng miếng sáng vào các khe đá, nối thành một vòng chưa kín.

Một kẻ khác giữ cầu thấp. Phiến sinh học xanh lá có những đốm đen. Nó mang một cây thương ngắn khóa dọc lưng; khi nhìn lên phía Human, hai tay giữa rút vũ khí ra và đầu thương sáng trắng.

Kẻ xám ở vành bến đứng trên cầu phía trên.

Nó quay đầu về phía Aren trước khi bất kỳ ai gây tiếng động.

Khoảng cách không làm nó bớt đáng sợ. Một đầu râu ngắn hơn bên còn lại. Cổ tay Aren lại đau. Anh biết đó chỉ là ký ức của cơ thể, nhưng bàn tay trái vẫn co cứng, làm tâm ngắm rung lên.

— Nằm xuống!

Một vệt trắng cắt qua cửa. Cả tổ ép sát sàn. Phát bắn đi qua nơi đầu Nilo vừa ở, làm tắt đèn phía sau.

— Nó biết chúng ta tới, — Nilo nói.

— Bây giờ cả mỏ cũng biết, — Taro đáp.

Máy thông dịch ghi tiếng gõ hàm và rung ngực từ ba sinh vật. Hệ quan sát chiến thuật đánh dấu riêng góc râu, nhịp sáng trên giáp cùng màu phiến cổ; chúng không được tính là từ ngữ.

ĐỘ TIN CẬY: 3,1%.

KHÔNG ĐỦ ĐIỀU KIỆN XUẤT BẢN DỊCH.

— Nó có nhiều dữ liệu hơn rồi, — Evan nói.

— Nhưng vẫn không hiểu.

— Nó hiểu rằng nếu đoán, có thể giết nhầm chúng ta. Như vậy đã hơn nhiều người.

Aren nhìn lại qua mép cửa. Cá thể xanh ngọc không nhắm lên họ. Nó tiếp tục đặt tấm sáng quanh vật thể. Các đường mảnh từ những tấm đã có nối thành một vòng, tất cả đều hướng vào trong.

Kẻ xám bắn lần nữa. Phát xung cắt dây treo phía trên. Một máng cáp rơi xuống, chắn lối gần nhất.

— Chúng không di chuyển vật thể, — Taro nói. — Chúng dựng một thứ quanh nó.

— Thuốc nổ? — Sera hỏi.

— Nếu là thuốc nổ, mặt chịu lực quay sai hướng.

Kẻ xám đang đẩy họ ra xa.

— Vòng qua cầu phía bắc, — Aren nói. — Không đuổi kẻ chỉ huy. Mục tiêu là tới gần vòng thiết bị.

Sera nhìn anh.

— Anh định ngăn chúng làm việc khi còn chưa biết nó là gì?

— Tôi định nhìn đủ gần để biết.

— Khác nhau ít đấy.

— Cô có thể ở lại.

Sera kiểm tra nguồn súng hàn.

— Tôi chỉ muốn nghe anh thừa nhận.

Taro dùng kích công binh nâng một đầu máng cáp, mở khe đủ cho người lách qua. Phần còn lại vẫn treo trên hai giá đỡ nứt. Ông gắn một trong hai khối nổ định hướng vào giá phía trên, kéo dây kích về cửa rồi báo Aren vị trí. Nếu bị ép phải rút, họ có thể đánh sập đoạn máng ấy để cắt đường đuổi.

Aren đi đầu, Nilo yểm trợ sau trụ khoan. Lira và Sera ở giữa, Taro theo sau. Evan giữ cửa, cho một drone lên dầm cao và chiếc còn lại bám mặt dưới cầu.

Họ xuống được một tầng thì kẻ đốm đen rời vị trí.

Nó không lao thẳng. Hai chân sau chạy ngang vách, bám các gờ thép. Cây thương ngắn mở dài thêm một đoạn, đầu sáng lướt qua lan can và cắt đứt dây an toàn của Nilo.

Nilo đổi mục tiêu.

— Bên phải cậu! — Evan gọi.

Cá thể đốm đen đã vòng sang trái.

Drone trên cao mất hình. Qua cửa quan sát, Evan thấy nó rơi, một chân móc đã bị bắn đứt.

Trên màn hình Evan, mười hai khung hình cuối cùng lặp lại cảnh một cái bóng đi về hướng sai. Trạm lặp tiếp tục phát lại hình cũ trong khi báo mất máy chưa tới.

Nilo đưa mắt khỏi kính đúng lúc đầu thương chạm mép cầu.

Thế giới quanh Aren mở ra.

Không phải mọi thứ chậm lại. Trái lại, quá nhiều chuyển động xảy ra cùng lúc: nòng súng Nilo lệch nửa độ; chân sau của đối thủ co lại; dây an toàn bị cắt trôi lên; một sợi cáp trên đầu rung theo nhịp cầu; kẻ xám hạ thấp vai; bụi dưới giày Sera dịch về phía lan can.

Màu sắc nhạt đi. Tiếng súng kéo thành một âm dài. Aren cảm được độ căng của cầu dưới từng bước chân, hướng trọng lực đang hụt và quãng thời gian cần để Nilo quay người.

Không có hình ảnh từ tương lai. Chỉ có những chi tiết vẫn ở đó, được ghép lại nhanh đến mức tàn nhẫn.

Bốn đường di chuyển hiện ra trong đầu anh.

Anh gạt đi hướng lùi: lan can phía sau Nilo đã bị cắt. Bên phải là khoảng trống. Chỉ còn đoạn sàn bên trái trụ khoan.

Nỗi sợ không biến mất. Nó trở nên cụ thể: bàn tay Nilo trượt khỏi mép thép, dấu sinh học trên kính đổi màu, khoảng trống Bren để lại trong đội hình không ai lấp được.

— Nilo, trái hai bước! Ngay!

Cậu làm theo vì đó là giọng ra lệnh.

Nilo lao trái, vai đập vào lan can. Đầu thương trắng đi qua vị trí cũ. Cùng lúc, trọng lực hụt. Đối thủ phải bấu vào lan can để hãm đà; chi trước rời khỏi đường che vai trong một thoáng.

Cá thể đốm đen đổi hướng giữa không trung. Nilo đã có góc mới.

Xung plasma trúng vai nó.

Phiến giáp xanh vỡ một mảng. Cây thương rơi khỏi hai tay giữa.

Cơn đau đóng vào sau gáy Aren. Mọi âm thanh bên trái tắt hẳn. Máu nóng tràn xuống môi.

Những đường đi biến mất.

Sự trống rỗng sau đó đáng sợ hơn cơn đau. Một nhịp trước, chiến trường rõ ràng đến từng hạt bụi. Nhịp sau, Aren chỉ còn hai mắt, một tai và phản xạ không đủ nhanh.

Kẻ xám đã tới trước mặt.

Nó nhảy qua khoảng trống giữa hai cầu, đáp xuống mà không thừa một cử động. Aren đỡ chi trước đầu tiên bằng giáp cẳng tay. Lực đánh làm anh quay nửa vòng. Chi thứ hai dừng sát cổ khi Taro kích hoạt khối nổ còn gắn trên máng.

Máng thép rơi giữa cầu.

Kẻ xám lùi về phía đối diện. Cá thể đốm đen bị thương nằm bên hắn. Cá thể xanh ngọc mắc lại phía Aren, giữa vòng thiết bị và phần cầu đang sập.

Một dầm thép gãy khỏi mối nối, quật trúng tay thao tác bên trái của kẻ xanh ngọc. Nó trượt xuống, sườn đập vào mép dầm đến nứt một phiến giáp. Dịch sẫm rỉ ra. Tay bị thương buông thõng; một chi trước móc được mép cầu, còn tay giữa bên phải cố ép tấm sáng cuối cùng vào khe ngay dưới dầm.

Kẻ xám phóng một sợi dây từ giáp. Đầu móc cuốn quanh phần ngực đồng đội. Hắn kéo.

Cả vòng thiết bị rung lên. Tấm sáng trong tay kẻ xanh ngọc bị giật khỏi khe. Âm trầm từ vật thể tăng mạnh. Những đường sáng đã nối quanh nó lần lượt tắt từ hai đầu.

Taro hét:

— Nếu kéo nó qua, cả chân đỡ sẽ bung!

Không ai bên kia hiểu.

Cá thể xanh ngọc hiểu điều đang xảy ra. Nó nhìn vòng sáng, nhìn sợi dây trên ngực rồi dùng chi trước cắt dây.

Kẻ xám giật lùi vì mất lực. Một chuỗi âm sắc bật ra từ hàm hắn, ngắn và dữ dội. Đây là lần đầu Aren nghe hắn mất bình tĩnh.

Cá thể xanh ngọc rơi.

Lira lao tới nằm sấp, chụp được tay giữa còn lành. Taro ôm chân cô. Sera ghì Taro. Cả ba trượt nửa mét trước khi giày từ bám lại.

— Kéo!

Aren nắm thêm một chân sau của sinh vật. Cơ thể nó nhẹ hơn anh tưởng, nhưng mỗi lần giãy, mép cứng ở chi trước quét sát tay Lira. Họ kéo nó lên cầu.

Ở phía đối diện, kẻ xám đã đỡ kẻ đốm đen đứng dậy. Vũ khí trong tay hắn chĩa thẳng vào Aren.

Nilo cũng có góc bắn. Vai trái cậu lệch thấp sau cú né. Cậu ép khuỷu lên lan can, dùng tay phải đỡ cẳng tay trái; đầu nòng chỉ xoay được một khoảng hẹp theo thân người.

Trong vài giây, không bên nào bóp cò.

Hơi lạnh từ khe đá trườn qua cầu, cuốn bụi thành một dải mỏng giữa hai phía. Lira giữ mảng sườn đang rỉ dịch của tù binh. Súng của kẻ xám đủ sức cắt qua ba người; xung plasma của Nilo cũng đang nhắm phần cổ không được giáp che kín.

Aren nhìn hai mắt kép. Lần đầu anh thấy ở đó một thứ khác ngoài tính toán: sự căng cứng khi đối phương nhìn sợi dây bị chính đồng đội cắt.

Nó không làm hắn hiền lành hơn. Chỉ làm cuộc đối đầu trở nên gần gũi theo cách Aren không mong muốn.

Kẻ xám phát một chuỗi âm chậm. Tù binh ngừng giãy. Những ngón trên bàn tay giữa còn lành chạm xuống mặt cầu ba lần, rồi chỉ vào vòng thiết bị.

Kẻ xám đứng im thêm một nhịp.

Sau đó hắn kéo kẻ đốm đen bị thương vào đường hầm đối diện. Hai bóng nhỏ hơn từ tầng dưới rút theo, vừa đi vừa giữ súng về phía Human.

Không phải tháo chạy. Là rút lui có trật tự vì cây cầu không còn và người bị thương không thể đánh tiếp.

Aren thấy nhẹ nhõm, rồi xấu hổ vì sự nhẹ nhõm đến nhanh hơn lo lắng cho sinh vật dưới chân. Anh không thắng. Một máng cáp rơi đúng chỗ chỉ mua vài phút. Đối thủ đã cố cứu cả hai người; chính tù binh cắt dây để công trình không sập lên đội mình.

Taro dùng dây vải khóa bốn chi của tù binh, tránh ép vào mảng sườn nứt. Lira quét cơ thể.

— Nó mất dịch. Tôi không biết bao nhiêu là nguy hiểm.

— Cứ coi như máu, — Aren nói.

— Tôi đang làm vậy. Nhưng thuốc cầm máu của chúng ta có thể giết nó.

Nilo dựa lan can, ôm vai trái.

— Anh biết phát đánh đó tới à?

Aren nuốt xuống, vị máu vẫn mắc ở cổ. Tai trái chỉ còn tiếng ù.

— Tôi thấy nó đổi chân.

— Tôi còn chưa thấy nó đổi hướng.

— Vậy tôi đoán đúng.

Nilo nhìn anh, không tin. Lira cũng nhìn nhưng không hỏi trước mặt mọi người.

Evan đi tới từ cửa, mang hai chiếc drone hỏng trong hộp. Chiếc trên cao bị mất chân móc, camera còn nguyên; chiếc dưới cầu bị máng thép đè bẹp thân. Anh tháo đầu camera còn dùng được, giữ riêng cùng cuộn cáp.

— Tôi gọi theo hình cũ, chậm bảy phần mười giây. Cảnh báo mất máy tới sau.

Anh ta nhìn bàn tay Aren đang giữ cạnh mũ.

— Anh đã thấy gì từ bên trụ?

— Để sau.

— Tôi sẽ ghi là “để sau”.

Sera bước tới mép cầu. Vòng thiết bị quanh khối đen thiếu tấm cuối. Các phiến còn lại đều hướng vào trung tâm.

— Chúng không lấy thứ này, — cô nói.

Taro quan sát chân đỡ.

— Cũng không đặt để phá ra ngoài. Nếu phải đoán, chúng muốn giữ nó nằm yên.

Aren nhìn phòng điều khiển bị bỏ qua, nguồn điện còn nguyên và những đường rút chỉ bị cắt vừa đủ để chậm họ. Từ vành bến tới đây, lực lượng ngoài Human có thể phá căn cứ nhiều lần. Chúng không làm.

Chúng giết người cản đường. Chúng đánh chính xác. Chúng bảo vệ người bị thương. Mọi bước đi đều quay quanh khối đen trong đá.

— Chúng không tới để thắng căn cứ, — Aren nói.

Sera quay lại.

— Thế ba người của tôi chết vì gì?

— Vì họ đứng giữa chúng và thứ này.

— Nghe không khá hơn.

— Tôi không nói để nó khá hơn.

Tù binh mở mắt.

Ở gần, Aren thấy hình ảnh mình vỡ thành nhiều mảnh nhỏ trong đôi mắt kép: một Human mặc giáp, tấm kính mặt đen kín, đứng bên kẻ bị trói. Nó nhìn anh, rồi nhìn vòng thiết bị. Các phiến quanh cổ chuyển từ nâu đỏ sang xám vàng.

Máy dịch ghi một chuỗi âm mới.

ĐỘ TIN CẬY: 5,4%.

CHƯA ĐỦ MẪU.

Lira chặn Aren khi anh cúi gần hơn.

— Cảm biến báo có máu trong mũ anh.

— Tôi ổn.

— Tai trái nghe được tôi không?

Aren không trả lời.

Cô tự hiểu.

— Rời khỏi đây. Nó cần chỗ kín, Nilo cần cố định vai, còn anh cần ngồi trước khi ngã.

— Vật thể thì sao?

Taro chỉ vòng thiết bị chưa hoàn tất.

— Chưa đi đâu. Nhưng kẻ xám sẽ quay lại.

Ở xa, một tiếng kim loại chạm đá vang lên. Một tiếng, rồi im.

Aren nhìn đường đối phương rút. Anh không còn thấy những đường đi vô hình. Chỉ có một lối hẹp, quá nhiều góc chết, hai quân nhân bị thương và một tù binh đang mất dịch.

— Đưa tù binh lên phòng y tế khảo sát. Giữ nguyên mọi thứ trên người nó. Taro đánh dấu đường lui. Evan lấy dữ liệu từ vòng, chỉ đọc, không chạm. Sera đi trước.

— Anh không sợ tôi dẫn vào bẫy à? — Sera hỏi.

— Có.

— Vẫn để tôi dẫn?

— Cô muốn sống để mở tàu cho người của mình. Hiện giờ đó là bảo đảm tốt nhất tôi có.

Sera nhìn anh một nhịp rồi quay đi.

Họ nâng tù binh bằng cáng gập. Thân nó không lớn hơn một thiếu niên Human, nhưng bốn chi bị giữ khiến việc đưa qua cầu chậm gấp đôi. Lira đặt tay trên mảng sườn nứt suốt quãng đường. Evan đi cuối, mang trạm lặp cùng hộp chứa hai drone hỏng.

Khi họ rời khoang, âm trầm từ khối đen vang lên lần thứ ba.

Tù binh giật mạnh tới mức suýt rơi khỏi cáng. Nó không nhìn Aren.

Nó nhìn vật thể với một phản ứng mà anh không cần máy dịch cũng nhận ra.

Sợ hãi.