Chương 03

Mệnh Lệnh Thứ Hai

Mệnh lệnh thứ hai đến sau mệnh lệnh thứ nhất bốn phút, và phủ nhận gần như toàn bộ lý do họ được cử tới đây.

Đồng hồ nhiệm vụ đã qua một giờ ba mươi chín phút. Ở bên kia lớp đá dày, nửa căn cứ hướng về Epsilon Eridani vẫn bị nung dưới ánh sao cam, nửa còn lại lạnh dần trong bóng tối; còn trong khu dân cư, người ta chỉ biết thời gian qua việc đèn khẩn cấp đã đổi sang chu kỳ tiết kiệm thứ ba. Mỗi lần ánh đỏ tắt bớt, căn phòng chứa nước tối thêm và tiếng thở của những người chen ngoài cửa lại gần hơn.

Aren nhận nó trong phòng chứa nước cạnh khu dân cư. Căn phòng vốn chỉ đủ chỗ cho hai kỹ thuật viên kiểm tra các bồn lọc. Giờ mười quân nhân, Sera cùng ba thợ bảo trì phải đứng chen giữa đường ống, thùng pin và những bình dưỡng khí chờ chuyển ra ngoài.

Phòng chỉ có hai lối: cửa chính mở về phòng ăn chật kín dân và một cửa bảo trì thấp dẫn tới nút phân đường. Những bình dưỡng khí xếp dọc vách thu hẹp lối giữa xuống vừa một người. Nếu cửa chính bị bắn thủng, cả nhóm sẽ phải bò qua cửa thấp từng người một. Aren đứng ở nơi nhìn được cả hai, lưng gần chạm ống nước lạnh.

Hơi lạnh bám quanh ống, thấm qua lưng giáp Aren. Bên kia bức tường mỏng, khu dân cư không lúc nào yên hẳn: tiếng gọi tên người mất tích, tiếng cáng kéo trên sàn, tiếng trẻ khóc rồi nín khi điện lại chập. Mỗi âm thanh nhắc anh rằng cuộc họp này đang tiêu tốn thời gian của những người không có mặt trong đó.

Taro quỳ trước trạm lặp đã tháo nắp. Ông nối dây từ hộp công binh vào bảng mạch, dùng kẹp giữ một tiếp điểm cháy. Evan cắm cáp từ màn hình cẳng tay vào cổng còn sống, loại đường tín hiệu lỗi khỏi mạng. AI bắt đầu ghép lại các gói đến muộn; tiếng nói trở về trước hình ảnh gần hai giây.

Trên màn hình, người sĩ quan ở đầu kia ngồi trong một phòng sáng trắng và ổn định. Hình ảnh ấy làm khoảng cách giữa hai nơi lớn hơn mọi con số.

— Nhắc lại thứ tự ưu tiên, — Aren nói.

Người sĩ quan không hiện tên. Giọng đã được lọc phẳng, không để lộ tuổi hay giới tính.

— Một: tiếp cận khoang khai quật, xác nhận tình trạng và ngăn di chuyển mẫu. Hai: khôi phục quyền chỉ huy căn cứ. Ba: hỗ trợ sơ tán nhân lực không thiết yếu nếu điều kiện cho phép.

— Trong bản lệnh trước, giải cứu ban quản trị đứng đầu.

— Tình hình đã thay đổi.

— Thay đổi trước hay sau khi tàu chúng tôi bị bắn?

Hình ảnh giật một nhịp. Evan giơ hai ngón, báo phần dữ liệu vừa mất không đủ ảnh hưởng câu trả lời.

— Anh không có quyền truy cập thông tin đó.

— Tôi có mười người trong căn cứ và ba nghìn tám trăm cư dân không có tàu. Tôi cần biết mình đang giữ thứ gì.

— Anh cần hoàn thành nhiệm vụ.

Sera khoanh tay sau lưng Taro. Cô không chen vào, nhưng mắt dừng ở từng từ trên màn hình.

Aren hỏi:

— Nếu không thể vừa bảo toàn mẫu vừa mở bến sơ tán?

— Mẫu là ưu tiên tuyệt đối.

— Tôi cần một câu trả lời rõ.

— Câu trả lời đã rõ, Đại úy.

Đường truyền mất.

Khuôn mặt trên màn hình co thành một vạch sáng rồi biến mất. Mặt kính đen trả lại bóng Aren đứng giữa những người chật vật giữ cho căn cứ còn thở.

Một cơn giận nóng bùng lên trong anh. Anh muốn đập vỡ màn hình, kéo người ở đầu kia qua những kilomet tối đen và bắt họ nói lại hai chữ “không thiết yếu” trước những đứa trẻ ngoài phòng.

Anh không làm. Màn hình không phải người ra lệnh, trạm lặp là đường duy nhất còn nối họ với bên ngoài, và cơn giận không mở được bến tàu.

Aren miết ngón cái lên khớp ngón trỏ, chỉ cảm thấy lớp kim loại cứng. Anh thả lỏng bàn tay, buộc mình nghe hết báo cáo của Evan.

Evan nhìn nhật ký gói tin.

— Họ đã nhận danh sách dân cư và bản ghi cảnh báo.

— Chắc chứ?

— Chín mươi tám phần trăm. Hai phần còn lại là hệ thống xác nhận giả, nhưng phải có người cấp rất cao mới làm được trò đó.

— Đừng biến hai phần thành không.

— Tôi không làm thế.

Taro bỏ cán tua vít. Tiếp điểm bắn một tia lửa rồi tối hẳn.

— Nối lại được không? — Aren hỏi.

— Có. Nếu anh cho tôi một trạm khác và nửa giờ không ai bắn.

— Nghĩa là không.

— Cách nói của anh ngắn hơn.

Phía ngoài phòng, công nhân chuyển bình dưỡng khí vào khu dân cư. Bảy người khiêng một bình lớn vì xe nâng không còn điện. Một người lính của Aren đứng sang bên nhường đường. Hai giờ trước, nhiệm vụ của họ là tước vũ khí những người ấy.

Sera nhìn Aren. Vẻ mặt cô không có sự đắc thắng. Chỉ có mệt mỏi, như thể cô vừa nghe một người xa lạ đọc lại điều mình đã biết từ lâu.

— Anh nghe rồi đấy.

Aren cũng thấy khẩu súng lấy từ kho bảo an bên hông cô và nhớ hai bảo an cùng một công nhân đã chết. Sera không vô tội. Mệnh lệnh vừa rồi cũng không vì thế mà trở nên đúng.

— Tôi nghe. Nhưng người của cô vẫn có vũ trang, ban quản trị vẫn bị giữ.

— Vậy bắt tôi đi.

— Khi nào trên trần không còn thứ muốn giết cả hai chúng ta.

Sera định đáp, nhưng Taro lên tiếng:

— Muốn mở bến, ta không cần quyền của Ilan Vero nữa.

Ông chiếu sơ đồ hạ tầng lên vách. Ba bến sơ tán nằm ở vành đối diện, nối khu dân cư bằng một trục hàng. Mọi cửa tàu đều nhận khóa từ trung tâm, nhưng đường lệnh đi qua một nút phân phối dưới khu bảo trì.

— Tôi đặt bộ nối ở đây để mở khóa cơ tại từng cửa. Nó không cấp quyền chuyển điện hay vận hành máy dưới mỏ. Những việc ấy vẫn cần Ilan.

Sera nhìn ông.

— Anh biết đường lệnh cụ thể quá nhỉ.

— Vì tôi từng lắp nó.

Không khí trong phòng im hơn cả lúc mất điện.

Taro không nhìn ai. Ông cất tua vít, chậm và chính xác. Sera nhìn bàn tay thiếu một đốt ngón của ông, rồi nhìn dấu nhà thầu khắc trên cạnh bộ dụng cụ.

— Anh từng làm ở Epsilon.

— Sáu năm trước. Hợp đồng dựng vành bến, ba tháng.

— Anh lắp thứ đã khóa gia đình chúng tôi bên trong.

— Tôi lắp một hệ thống ngăn tàu tự rời bến khi hành lang Fold chưa mở. Tôi không biết người ta sẽ dùng nó để giữ người.

— Nhưng anh biết có lối vòng.

— Tôi vừa chỉ cho cô.

— Sau khi bao nhiêu người chết?

— Sau khi tôi tới được cái bảng điều khiển đầu tiên chưa cháy.

Sera bước lên. Aren chặn giữa họ.

Ở khoảng cách ấy, anh thấy rõ những đường gân đỏ trong mắt cô. Cô không chỉ nhìn Taro. Cô đang nhìn thấy khuôn mặt cụ thể của cả hệ thống đã nhốt gia đình mình. Taro đứng yên, không chống chế thêm, nhưng hai ngón tay liên tục chỉnh một chiếc khóa vốn đã nằm đúng chỗ.

— Muốn giải quyết quá khứ của ông ấy thì giúp chúng tôi sống qua hôm nay, — Aren nói.

— Anh nói câu đó với mọi người à?

— Hôm nay tôi nói lần thứ hai. Tôi cũng bắt đầu chán rồi.

Bren ho khẽ. Không hẳn là cười, nhưng đủ làm sức căng trong phòng hạ xuống.

Taro chỉ tiếp trên sơ đồ.

— Đặt bộ nối mất ba phút. Sau đó một tổ đi ngang tới bến, mở từng tàu bằng tay. Nếu trung tâm giành lại quyền, tất cả khóa ngay.

— Tôi có người trong tuyến cáp, — Sera nói. — Họ sẽ gửi yêu cầu giả vào từng khoang, giữ hệ thống bận.

— Làm quá tay, mạng cửa sẽ sập.

— Không làm, ba nghìn tám trăm người ngồi chờ được gọi là thiết yếu.

Aren nhìn sơ đồ. Từ nút phân phối tới bến sơ tán mất sáu phút nếu đường thông. Từ đó xuống khu khai quật thêm chín phút nếu thang nâng còn chạy. Nhưng thang đã dừng giữa giếng. Đường bảo trì mất ít nhất hai mươi lăm phút.

Những tuyến sáng chồng lên nhau trên vách: đường xanh tới bến, đường vàng xuống mỏ, đường đỏ vòng về vị trí cuối của Mara. Mỗi lần điện yếu, một đoạn biến mất rồi hiện lại, như nhắc rằng ngay cả những con đường Aren đang tính cũng chỉ tồn tại khi lò phản ứng còn chịu được.

Anh có mười người.

Mười người không thể giữ khu dân cư, mở ba tàu, giải cứu Mara, tìm Ilan Vero và xuống mỏ cùng lúc.

Trong đầu Aren, con số tự tách thành từng gương mặt. Bren với chiếc khiên đã hỏng. Lira còn máu người khác trong khớp găng. Nilo đứng quá thẳng để giấu nỗi sợ. Taro không dám nhìn ra cửa. Evan nghiêng đầu về phía tai còn nghe tốt, mắt không rời hai dấu cảnh báo cuối cùng trên bản đồ. Bốn quân nhân khác đang chia hộp vật chất tạo plasma và kiểm tra các khóa kín giáp trong im lặng.

Nếu tổ dưới mỏ cần cáng, Lira sẽ không thể chạy về bến giúp Bren. Aren dịch biểu tượng quân y qua lại trên bản đồ, rồi để nó ở tuyến của mình.

Bren nhìn hai tuyến đường Aren vừa đánh dấu.

— Đừng chia đội. Mở bến trước. Cả mười người đi cùng. Khi tàu đầu rời khóa, ta mới xuống.

— Nếu thứ dưới mỏ là lý do lực lượng kia tới, ta sẽ cho chúng gần một giờ không bị cản.

— Chúng ta còn chưa biết chúng muốn phá nó hay cứu nó.

— Chính vì thế tôi phải nhìn thấy.

— Và nếu năm người gặp lại con có một râu ngắn ở bến?

Cổ tay Aren đau âm ỉ như thể vẫn bị giữ. Khe cổ giáp bỗng chật. Cơ thể anh nhớ tốc độ của sinh vật xám nhanh hơn lý trí.

Anh sợ gặp lại nó.

Thừa nhận điều đó không thay đổi tuyến đường, nhưng giúp Aren không nhầm nỗi tò mò với lòng can đảm.

— Tôi sẽ không đấu với nó trong hành lang hẹp lần nữa.

— Đó không phải câu trả lời.

— Tôi không có câu trả lời tốt hơn.

Evan phóng to bản đồ nhiễu.

— Tôi giữ được một drone và một chiếc truyền cáp. Nếu đi hai hướng, mạng chung sẽ rách sau khoảng ba trăm mét đá. Từ đó mỗi tổ chỉ biết bên kia còn sống, không biết đang gặp chuyện gì.

— Có cách kéo dài không? — Aren hỏi.

— Đặt trạm lặp dọc đường. Chúng ta có hai chiếc. Taro cần một để mở bến. Tôi mang chiếc còn lại xuống mỏ.

— Nếu nó hỏng?

— Ta trở lại với cách cổ điển: hét thật to qua ba trăm mét đá.

Kênh nội bộ bật sáng. Giọng Mara lọt qua những quãng nhiễu:

— ...Aren, nghe không?

Anh chạm tay lên mũ.

— Nghe. Chị ở đâu?

— Gần trung tâm. Không vào được. Một người gãy cổ tay, còn lại ổn. Báo cáo.

Aren nói ngắn: khu dân cư, tàu bị khóa, cảnh báo bị rút mất kênh, phiên dịch quản trị đã bị giấu, mệnh lệnh mới. Anh không bỏ phần công nhân giết bảo an. Cũng không bỏ tên Ilan Vero dưới lệnh khóa.

Mara im lặng vài giây.

Qua tiếng rè, Aren nghe hơi thở cô ngắn và nông. Anh hình dung Mara đang tựa vào một bức vách nào đó, vẫn đứng vì ba người bên cạnh cần tin chỉ huy của họ chưa gục. Cô chỉ cách anh vài trăm mét, nhưng những cánh cửa chết biến quãng ấy dài như khoảng tối giữa các sao.

— Anh định làm gì? — Mara hỏi.

— Chia đội. Bren đưa bốn người mở bến. Tôi đưa Taro, Lira, Nilo và Evan xuống mỏ. Sera đi cùng để dẫn đường.

— Không.

— Mara—

— Lợi thế duy nhất của anh là mười người còn giữ được đội hình. Chia đôi, anh mất nó.

— Không chia, tôi phải bỏ một trong hai mục tiêu.

— Vậy tuân lệnh ưu tiên.

Sera nhìn anh. Aren quay đi, dù việc ấy không che được gì.

— Chị tin lệnh đó sao?

— Tôi tin có thứ khiến một lực lượng chưa từng thấy vượt qua khoảng cách giữa các sao để tới đây. Nếu nó nằm dưới mỏ, bỏ mặc nó có thể giết những người anh muốn cứu.

— Cũng có thể lệnh chỉ bảo vệ tài sản.

— Đúng.

Mara không làm quyết định dễ hơn. Đó là một lý do Aren tin cô.

Cũng là lý do lời phản đối khiến anh khó chịu. Nếu Mara chỉ biết phục tùng, anh có thể gạt đi. Nhưng cô đã chỉ đúng điều anh sợ: dưới mỏ có thể là hiểm họa lớn hơn căn cứ, và ý muốn cứu người trước mắt cũng có thể đẩy nhiều người khác vào nguy hiểm.

— Quyền tại chỗ là của anh, — Mara nói. — Tôi phản đối việc chia đội. Nhưng nếu anh vẫn làm, ghi lệnh bằng tên mình. Đừng để Bren hay bất kỳ ai gánh thay.

— Rõ.

— Và Aren.

— Tôi nghe.

— Đừng cố thắng kẻ ở bến. Hoàn thành việc của anh rồi rời đi.

Liên lạc tắt.

Aren mở nhật ký chỉ huy. Màn hình hỏi xác nhận hai lần vì lệnh mới trái thứ tự ưu tiên được gửi xuống.

Anh đọc thành tiếng:

— Tôi, Đại úy Aren Vado, nhận quyền chỉ huy tại chỗ từ Thiếu tá Mara Venn. Tôi lệnh chia đơn vị thành hai tổ. Tổ Bren Kor mở bến và hỗ trợ sơ tán. Tổ của tôi tiếp cận khu khai quật. Mọi hậu quả từ việc giảm quân số thuộc trách nhiệm của tôi.

Anh đặt ngón tay lên ô xác nhận.

Không ai thúc giục. Đây là khoảnh khắc cuối cùng quyết định còn nằm trong đầu anh. Sau khi xác nhận, nó sẽ thành đường đi, cơ số xung và những người không thể đến kịp nhau.

Bren nói:

— Anh không cần câu cuối.

— Tôi cần.

— Nó không làm chúng tôi an toàn hơn.

— Không. Nó ngăn người ta nói ông tự ý bỏ nhiệm vụ.

Aren xác nhận.

Mười dấu sáng tách thành hai nhóm.

Bren trả khẩu plasma cho Lira. Cô lắp lại vào cẳng tay trái, kiểm tra khóa rồi mới chia vật tư.

Trong phòng, sự chia tách hiện ra bằng cách mọi người đổi đồ cho nhau. Người mang nhiều pin đưa bớt cho tổ xuống mỏ. Lira chia túi cứu thương thành hai phần rồi nhìn phần của Bren lâu hơn một chút trước khi thêm cuộn băng cầm máu cuối cùng. Evan tháo một trạm lặp khỏi giá drone, đưa cho Bren và chỉ cách cắm thẳng vào cáp cửa khi mạng không dây chết.

Không ai chúc may mắn. Giữa những người đã đi qua nhiều nhiệm vụ cùng nhau, câu ấy nghe như thừa nhận họ không còn kiểm soát được điều gì sắp tới.

Họ rời khu dân cư sau sáu phút. Sera giao việc giữ tuyến cáp cho hai công nhân rồi mang súng hàn theo. Cô biết đường xuống mỏ và có quyền truy cập mà quân đội không có.

Tại nút phân phối, Taro quỳ trước bó cáp dày bằng cánh tay. Ông lắp bộ nối, cắt hai đường kiểm tra rồi chờ đúng nhịp đèn xanh để đấu tắt. Ở xa, một loạt khóa nặng cùng bật, âm thanh truyền qua kết cấu như sấm nhỏ.

— Quyền tại chỗ đã mở, — Taro nói. — Trung tâm có thể giành lại bất cứ lúc nào.

Bren kiểm tra bốn người đi cùng rồi mở hộp phụ tùng. Trong lớp đệm chỉ còn một khẩu plasma dự phòng, đúng loại gắn cẳng tay của Aren.

— Đưa tay đây.

Taro kiểm tra đầu nối đã được nắp kín bảo vệ, gạt bỏ mạt kim loại quanh rãnh khóa rồi lắp khẩu thay thế. Aren giữ tay hướng xuống giếng trống trong lúc máy chạy kiểm tra. Gần một phút sau, tâm ngắm trở lại.

— Không còn khẩu dự phòng nào nữa, — Bren nói.

Aren xoay cổ tay. Chỗ bị vặn vẫn đau, nhưng đường ngắm không lệch.

— Tôi sẽ nhớ.

— Đưa dân lên tàu trước khi khởi động. Một lò đang gánh cả căn cứ; bật ba tàu cùng lúc sẽ làm sập điện.

— Tôi biết đếm công suất.

— Tôi biết.

— Nếu đường xuống mỏ đóng, quay lại. Đừng mở thêm một cuộc chiến chỉ vì tên anh đã nằm trong nhật ký.

Hai người chạm nắm tay lên ngực giáp.

Bren giữ tay ở đó thêm nửa nhịp rồi buông ra, không nói thêm. Aren hiểu. Nếu tổ ở bến mất người, câu đầu tiên Bren mang về sẽ không phải lời trách móc. Sự im lặng của ông mới là thứ Aren phải sống cùng.

Bren dẫn bốn người rẽ phải. Aren, Taro, Lira, Nilo và Evan rẽ trái. Sera đi sau cùng.

Qua cửa kính tại nút phân đường, Aren nhìn tổ Bren xa dần. Năm dấu sáng trên bản đồ đi về phía bến. Năm dấu còn lại cùng anh xuống cầu thang. Sera là dấu thứ sáu, mang màu dân sự.

Hành lang phía Bren còn ánh đèn đỏ và tiếng người. Phía Aren chỉ có một giếng thang khoan vào đá, nơi đèn mũ bị bóng tối nuốt sau vài tầng. Cánh cửa kính khép giữa hai hướng, cắt tiếng bước chân của tổ kia nhanh hơn Aren tưởng.

Tới chiếu nghỉ đầu tiên, toàn bộ căn cứ rung nhẹ. Bụi đá rơi khỏi trần. Từ dưới sâu vọng lên một âm trầm dài, không giống tiếng nổ hay máy khoan.

Sera dừng lại.

— Âm đó từ khoang khai quật.

— Cô từng nghe chưa? — Aren hỏi.

— Một lần. Ngay trước cảnh báo đầu tiên.

Nilo nhìn xuống giếng không có ánh sáng.

— Dưới đó có gì?

Sera bật đèn trên súng hàn.

— Thứ khiến cấp trên của anh sẵn sàng khóa chúng tôi ở lại.

Cô bước xuống.

Aren nhìn năm dấu sáng đang đi về phía bến lần cuối rồi tắt bản đồ để tiết kiệm nguồn.

Tín hiệu của Bren yếu dần khi Aren xuống tầng thứ hai. Anh dừng ở chiếu nghỉ, chờ đủ năm người phía sau rồi mới đi tiếp.