Chương 02

Những Người Chúng Ta Đến Bắt

Những người nổi loạn dựng súng về phía thứ đang săn họ, không phải về phía quân đội.

Aren nhận ra điều đó khi drone của Evan còn cách khu dân cư hai hành lang.

Bốn mươi bảy phút đã trôi qua từ cú hạ cánh. Nhóm mười người đi sâu gần tám mươi mét vào lòng tiểu hành tinh, để lại sau lưng hai cửa kín áp suất, xác robot và con tàu không còn cất cánh được. Trục hàng số ba chạy hơi chếch xuống khu dân cư; ở trọng lực 0,38 g, từng bước chân dài hơn bình thường nhưng những hộp nguồn trên giáp vẫn kéo vai họ xuống. Không ai còn nhìn thấy ánh cam của Epsilon Eridani. Ngôi sao chỉ hiện diện qua con số nhiệt ngoài vỏ đang tụt dần trên kính mũ và tiếng kim loại co lại đâu đó trong đá.

Hình ảnh từ chiếc máy nhỏ hiện ở góc kính mũ: một chướng ngại ghép bằng giường tầng, thùng quặng rỗng và chiếc xe nâng bị tháo bánh. Ba lỗ bắn khoét qua lớp chắn đều hướng xuống trục dẫn về khu khai quật. Mặt quay về phía vành bến chỉ có một tấm vải trắng bẩn dầu, bên trên viết bằng sơn đỏ hai dòng chữ lớn.

CÒN TRẺ EM.

ĐỪNG BẮN.

Drone luồn qua một khe gần trần. Trong khoảnh khắc trước khi người phía trong dùng tấm kim loại che lại, Aren nhìn thấy một phòng ăn chật kín người. Những tấm chăn giữ nhiệt phủ lên bàn, sàn và cả dãy ghế cố định. Một đứa trẻ ôm bình dưỡng khí gần bằng nửa người. Sau nó, hai công nhân đang kéo một người bị thương khỏi cửa.

Evan thu drone về. Bốn cánh của nó gập lại khi chạm vòng điều khiển trên tay anh ta.

— Một trăm tám mươi tới hai trăm hai mươi người trong phòng đầu, — Evan nói. — Ít nhất mười bảy trẻ nhỏ. Tôi không có góc nhìn sang các phòng sau.

— Tay súng? — Bren hỏi.

— Hai người trước chướng ngại, có thể thêm bốn. Tất cả nòng đều quay xuống mỏ.

Trục hàng rộng hơn vành bến nhưng thấp. Những đường ống bọc cách nhiệt chạy dọc hai bên, lớp vỏ đã ngả màu vì bụi đá và dầu máy. Nước ngưng tụ trên trần rơi chậm trong trọng lực yếu. Dưới mùi khét của dây điện là mùi thức ăn nguội, mồ hôi và chất thải của quá nhiều người bị dồn vào một khu kín.

Chướng ngại nằm ở cuối đoạn thẳng dài ba mươi mét. Bên trái Aren là một hốc nâng hàng đủ che hai người; bên phải là dãy ống không chịu nổi một phát xuyên giáp. Lối rút duy nhất trở về bến nằm sau lưng. Trước mặt, tấm chắn của công nhân che gần kín cửa khu dân cư. Phía trên nó, ba cửa bảo trì mở vào cùng một khoảng tối—con đường mà sinh vật sáu chi có thể dùng để vòng qua mọi nòng súng dưới sàn.

Phía sau chướng ngại, một đứa trẻ khóc. Có người vội dỗ xuống, như thể chính tiếng khóc cũng có thể gọi kẻ đang ở dưới mỏ tới.

Aren từng phá nhiều chốt chặn. Chúng thường được dựng để giành đất hoặc giữ một mục tiêu. Chốt này cong vào giữa như hai cánh tay ôm lấy cửa khu dân cư. Những tấm thép dày nhất đều che phần thấp, đúng tầm đầu một đứa trẻ đang ngồi.

Không ai cần giải thích họ đang bảo vệ gì.

Bren quỳ sau một cột chịu lực. Cẳng tay phải trống chỗ bộ phát khiên; ông kê tay trái lên mép cột, quan sát hai ô cửa qua hình ảnh phóng đại trong kính mũ.

— Hai nòng súng. Một bên trái, một trên cầu nối. Cả hai thấy ta.

— Nếu muốn bắn thì họ đã bắn, — Aren nói.

— Hoặc đang chờ ta bước vào khoảng trống.

— Vậy đừng đứng trong khoảng trống.

Anh chia đội sang hai bên trục. Nilo lên một bệ ống cao, nằm thấp, chỉ đưa đầu nòng trên cẳng tay qua mép. Lira giữ sau tường. Taro áp bộ quét vào hộp cửa, còn Evan cắm drone truyền cáp lên trần để nó bò dọc đường ống, nhìn về phía sau họ.

Aren mở đường phát tiếng qua máy thông dịch.

— Tôi là Đại úy Aren Vado, đơn vị phản ứng Hệ Sol. Tôi cần nói chuyện với người chỉ huy ở đây.

Một giọng nữ đáp gần như ngay lập tức:

— Người chỉ huy của các anh đâu?

— Bị tách đội hình.

— Vậy anh chưa đủ cấp để thương lượng.

— Tôi đủ cấp để ra lệnh cho mười người không bắn vào cô.

Bren nghiêng đầu về phía Aren nhưng không nói gì.

Sau chướng ngại có tiếng người đổi vị trí. Nòng của một khẩu plasma thò ra khỏi khe thùng quặng. Nó không chĩa vào Aren mà tiếp tục giữ trục phía sau anh.

— Lui về bến, — người phụ nữ nói. — Đây không phải việc của các anh.

— Tàu của chúng tôi không còn rời được bến.

— Vậy anh đã thấy chúng.

— Ba cá thể.

— Không chỉ ba.

Aren nhìn các vết bắn trên tường. Plasma Human khoét thành những hõm cháy loang, mép bóng lên vì từng nóng chảy. Xen giữa chúng là bốn đường cắt trắng gọn tới mức lớp sơn quanh mép không bong. Một vệt bắt đầu ngang ngực, đi qua cánh cửa rồi dừng trước tấm chắn vài gang tay.

Kẻ bắn đủ chính xác để cắt chân người đứng sau. Nó đã chọn không làm vậy ở lần ấy.

— Chúng tới đây bao lâu rồi?

Phía bên kia im lặng.

Một tiếng rên bật lên trong phòng. Lira nghe thấy trước cả Aren.

— Có người bị thương, — cô nói qua kênh đội. — Tiếng thở có dịch. Có thể phổi đã thủng.

Aren mở lại đường phát tiếng.

— Quân y của tôi sẽ sang một mình. Cô ấy sẽ tháo súng trước khi sang.

— Chúng tôi có người biết sơ cứu.

— Người của cô đang thở ra máu. Sơ cứu không đủ.

Năm giây trôi qua. Đèn trên trần chớp một lần, kéo bóng mọi người dài ra rồi xóa mất mặt họ.

— Cho cô ấy qua, — giọng nữ nói. — Chỉ một người.

Lira ngắt nguồn, tháo khẩu plasma khỏi cẳng tay trái và đặt vào tay Bren. Cô khóa cụm phóng mini, thu cả hai vuốt rồi nhấc hộp y tế cho phía bên kia nhìn thấy. Hộp màu trắng, dày hơn cẳng tay, hai bên giữ máy quét và bình hỗ trợ hô hấp.

Khoảng trống giữa hai phía chưa tới mười mét. Trong ánh đèn chập chờn, nó rộng như một bãi đất không có chỗ núp. Những nòng súng sau chướng ngại dịch theo từng bước Lira. Sau lưng cô, Nilo cũng giữ tâm ngắm trong kính mũ trên các lỗ bắn.

Chỉ cần một ngón tay co lại vì sợ, người quân y sẽ nằm giữa hai làn plasma trước khi Aren kịp nói câu thứ hai.

— Nếu họ giữ cô ấy, ta mất quân y, — Bren nói.

— Nếu ta không cho cô ấy đi, người kia chết ngay trước mặt cả hai bên.

— Tôi chỉ nhắc cái giá.

— Tôi biết.

Aren gật với Lira. Cô bước ra.

Không ai nổ súng.

Aren chỉ nhận ra mình đã nín thở khi Lira đi được nửa đường. Cô bước đều, không giơ tay quá cao, không nhìn xuống. Một giọt nước từ trần rơi trúng vai cô; ba nòng súng cùng giật theo chuyển động nhỏ ấy.

Chướng ngại mở một khe vừa đủ cho cô lách qua. Aren lại thấy căn phòng phía trong. Hai đứa trẻ ngồi dưới một tấm chăn giữ nhiệt, cùng nắm tay người phụ nữ đang bất tỉnh. Đứa nhỏ hơn nhìn thẳng ra hàng quân nhân. Nó không khóc, không nép vào ai. Ánh mắt trống rỗng của một đứa trẻ đã sợ quá lâu khiến Aren phải quay sang kiểm tra hành lang, dù anh biết ở đó chưa có mục tiêu mới.

Bản nhiệm vụ gọi nơi này là vùng do phần tử vũ trang kiểm soát. Không một dòng nào nhắc vùng ấy có mùi thuốc sát trùng, cháo nguội và tã trẻ em.

Cửa chắn khép sau Lira.

— Báo cáo nói họ giữ ban quản trị làm con tin, — Nilo nói.

— Họ có giữ, — Aren đáp. — Việc có trẻ em không làm ba người chết khi chiếm kho sống lại.

— Nhưng nó khiến cái lệnh “dẹp loạn” bớt sạch sẽ.

Bren liếc cậu.

— Chiến trường nào sạch thì người ta đã không cần cử chúng ta tới.

Một tiếng cào khẽ vọng từ ống kỹ thuật trên trần.

Evan ngẩng lên cùng lúc drone truyền cáp dừng lại.

— Có chuyển động. Nhẹ. Tám mét phía sau chúng ta.

Aren giơ nắm tay. Cả đội đứng yên. Trên kính mũ, hình ảnh từ drone nhòe thành các dải xám rồi bắt lại được một cái bóng đang bám ngược trên trần ống.

— Mở cửa! — Aren hét về phía chướng ngại. — Có thứ trong đường kỹ thuật!

Giọng nữ quát lại:

— Đứng yên!

Tấm trần phía sau đội bật tung.

Một sinh vật sáu chi rơi xuống giữa hành lang. Nó nhỏ hơn kẻ xám ở bến gần một cái đầu. Phiến sinh học xanh lá sáng lốm đốm vàng và đen, giống màu một loài bọ trên Earth, nhưng mọi mảng đều ôm đúng cơ cùng khớp. Hai tay giữa giữ một vật tròn cỡ nắm tay. Chi trước mở nửa chừng, mép cứng hướng xuống.

Nilo xoay súng.

— Không bắn vào tay nó! — Aren nói.

Phía chướng ngại nổ súng trước.

Xung plasma trúng vách. Một mảnh kim loại nóng đỏ bong ra, văng vào vai sinh vật. Nó lao về phía cửa khu dân cư.

Bren dùng vai giáp húc vào sườn nó. Cú đánh làm nó lệch hướng nhưng không ngã. Một chi trước quét về cổ ông.

— Nilo, sàn trước chân nó!

Cậu xạ thủ hạ cẳng tay, bắn một xung.

Tấm lưới bật lên. Một chân sau mắc vào khe. Sinh vật xoay trên điểm tựa còn lại, né phát bắn của Nilo rồi ném vật tròn vào hốc cáp bên tường.

Một nhịp sáng xanh chạy dọc hành lang. Cảm biến trên mũ Aren tắt sạch. Cửa khu dân cư giật mở, rồi kẹt ở khoảng một gang tay.

Sinh vật không lao qua khe.

Nó giật chân khỏi lưới, nhảy lên vách và chui trở lại lỗ trần. Tâm ngắm trong mũ Nilo bám theo chuyển động ấy.

— Tôi có góc.

Aren thấy ngay dưới lỗ trần là tấm vải CÒN TRẺ EM. Nếu Nilo bắn trượt, xung plasma sẽ xuyên thẳng vào phòng ăn.

— Không bắn.

— Nó đang thoát!

— Không bắn!

Nilo nghiến hàm nhưng hạ nòng.

Sinh vật biến mất. Drone của Evan vừa lên tới lỗ trần đã bị giật ngang. Sợi cáp mắc ở mép tấm thép; anh lập tức thu máy về, dừng đuổi. Chiếc còn lại vẫn bám trên đường ống sau đội.

— Nó ra khỏi tầm nhìn rồi, — anh ta nói. — Nó không cố vào khu dân cư. Nó cắt nút điều khiển cửa và đường cảm biến.

Taro dùng kẹp cách điện nhấc vật tròn khỏi hốc. Vỏ ngoài đã cháy đen từ bên trong.

— Thiết bị dùng một lần. Nó làm trạm lặp nhận hàng trăm lệnh cùng lúc, rồi tự hủy.

— Vậy nó muốn cửa mở hay đóng? — Nilo hỏi.

— Muốn không ai điều khiển từ xa, — Evan nói. — Tôi đoán sáu mươi phần trăm.

— Bốn mươi phần trăm còn lại?

— Một cái bẫy rất đẹp.

Phía sau tấm chắn, đứa trẻ bắt đầu khóc. Tiếng khóc nhỏ và đứt quãng, nhưng nó biến lệnh không bắn của Aren từ một phép tính góc bắn thành thứ anh có thể nghe thấy.

Chướng ngại dịch sang bên.

Người phụ nữ bước ra không đội mũ. Cô mặc đồ bảo trì màu vàng đất, bên ngoài khoác áo chống mảnh cháy mất một góc. Tóc đen cắt ngang cằm, da quanh mắt sạm vì thiếu ngủ. Một khẩu súng ngắn plasma nằm trong bao ở hông. Tay phải cô giữ súng hàn cải biến, thân trụ bạc xước dọc, đầu phun ngắn và bè; công cụ ấy có thể nối một đường ống, cũng có thể đốt xuyên mặt người ở khoảng cách hai mét.

Cô chĩa nó xuống sàn.

Bàn tay quanh cán súng run rất nhẹ. Không phải vì Aren. Ánh mắt cô liên tục lướt qua vai anh, kiểm tra lỗ thông gió.

— Sera Dal, điều phối bảo trì. Người mà báo cáo của các anh gọi là thủ lĩnh bạo loạn.

— Aren Vado.

— Tôi biết. Anh vừa tự giới thiệu.

— Người bị thương thế nào?

— Quân y của anh đang đặt ống dẫn ngực. Cô ấy nói còn cứu được.

Sera nhìn hõm cháy trước chân Nilo rồi quay sang Aren.

— Anh vừa để thứ đó chạy.

— Tôi vừa không bắn xuyên vào khu dân cư của cô.

— Một lựa chọn dễ khi anh muốn chúng tôi hạ súng.

— Nếu dễ, người của cô đã không bắn trước.

Hai tay Sera siết lại. Bren dịch chân nửa bước. Aren đưa tay ra hiệu ông đứng yên.

— Tôi đến vì báo cáo nói các cô chiếm căn cứ, — Aren nói. — Tôi đang nhìn một tuyến phòng thủ quay về hướng ngược lại. Tôi muốn biết phần bị bỏ khỏi báo cáo.

Sera cười ngắn, không có chút vui.

— Muốn biết thì vào trong. Súng để ngoài.

— Chúng tôi ngắt nguồn vũ khí và mở trạng thái an toàn cho cô kiểm tra. Người của cô làm như vậy. Ba người cùng vào, những người còn lại giữ hành lang.

Cô nhìn anh đủ lâu để Aren nghe rõ quạt trong mũ mình.

— Anh, ông già cầm cái khiên đã vỡ và công binh. Quân y của anh không tính. Cô ấy đang làm việc.

Bren khóa cò và nguồn cấp cho vũ khí, cho Sera xem xác nhận trên màn hình công cụ. Taro làm theo. Aren đưa cẳng tay trái trống không lên rồi tắt khiên bên phải. Evan ở lại ngoài cửa; một drone đậu trên đường ống, chiếc kia quan sát lối xuống mỏ.

Họ bước qua chướng ngại.

Phòng ăn có gần hai trăm người, đông hơn nhiều so với góc nhìn của drone. Các gia đình ngồi sát nhau giữa thùng nước và bình dưỡng khí. Một số công nhân có súng, phần lớn chỉ có dụng cụ. Trên tường, sơ đồ sơ tán bị khoanh đỏ quanh ba bến tàu.

Quạt thông khí chạy yếu. Hơi người đọng thành một lớp ấm và nặng. Đèn dự phòng sát sàn hắt bóng lên mặt mọi người từ phía dưới. Aren đi qua một hàng giày bảo hộ xếp cạnh tường; người ta đã tháo chúng để dùng tất nhét vào các khe cửa rò khí. Ở góc phòng, một người đàn ông đút từng thìa nước cho bà cụ đang run. Gần đó, hai công nhân chia một hộp pin sưởi cho hai nhóm trẻ, mỗi người giữ một đầu.

Không ai chào quân đội.

Vài người quay mặt đi. Những người còn lại nhìn Aren như thể bộ giáp trên người anh là bằng chứng của một lời hứa đã tới quá muộn.

Aren thấy xấu hổ, rồi lập tức giận chính mình vì cảm giác ấy không giúp mở được cánh cửa nào. Anh đếm bình dưỡng khí, số người đi lại được, số lối ra. Công việc quen thuộc kéo suy nghĩ về đúng chỗ, nhưng ánh mắt đứa trẻ ngoài cửa vẫn bám theo anh.

Sera dẫn họ tới một bàn điều khiển tháo từ tường. Màn hình nứt góc nhưng dữ liệu còn đọc được. Cô mở hai bản ghi cạnh nhau.

Bản thứ nhất là báo cáo đã gửi về: công nhân phá hệ thống, chiếm tàu, đe dọa ban quản trị.

Bản thứ hai ghi sáu lần một tín hiệu ngoài Human được gửi tới căn cứ. Lần đầu đến gần hai ngày trước cuộc chiếm kho; lần cuối chỉ cách lệnh khóa tàu mười bảy phút. Bản sao của Sera còn âm thanh nén cùng vài khung hình hỏng. Cả sáu lần đều bị ban quản trị đánh dấu là nhiễu.

— Evan, xem giúp tôi.

Aren chuyển bản ghi qua cáp. Ngoài cửa, Evan mất gần một phút mới trả lời.

— Bản gốc có hai phần lời nói chồng lên nhau: tiếng gõ hàm và rung ngực tần số thấp. Bản lưu này chỉ còn tiếng gõ với vài đoạn rung méo. Nhịp ngắt câu và nhiều âm phân biệt nghĩa đã mất.

— Máy thông dịch được bao nhiêu?

— Không đủ để xuất câu. Có ba cụm lặp với độ tin cậy thấp: một hành động phủ định, một khái niệm rời khỏi vị trí và một yêu cầu mở liên lạc. Có một tác vụ thông dịch khác đã chạy bằng quyền quản trị rồi bị khóa kết quả.

Sera nhìn Aren.

— Họ nói không dịch được.

Taro cúi sát màn hình.

— Có ai đó đã mở phiên tương tác bốn mươi bảy giây. Sau đó chính quyền của quản trị trưởng đóng kênh.

Tên người ký nằm ở góc tệp.

ILAN VERO.

Aren đọc nó hai lần.

— Quản trị trưởng ở đâu?

— Khu y tế cũ, — Sera nói. — Còn sống. Chúng tôi giữ họ vì chỉ quyền của họ mới mở được bến.

— Có ai bị các cô bắn?

— Hai bảo an chết khi chúng tôi chiếm kho. Một công nhân chết cùng họ. Nếu anh muốn bắt tôi vì chuyện đó, xếp hàng sau khi đưa trẻ con ra khỏi đây.

Không phải một câu chuyện sạch sẽ. Aren không chờ nó sạch sẽ.

Sera không xin anh tin mình vô tội. Cô chỉ từ chối để ba cái chết che khuất hàng nghìn người bị khóa lại. Sự thẳng thắn ấy khiến cô đáng tin hơn một chút và nguy hiểm hơn rất nhiều.

Cô mở một bản ghi âm cuối. Giọng đàn ông mệt mỏi nhưng rõ ràng phát qua loa:

— Không ai rời căn cứ trước khi mẫu dưới tầng khoan được chuyển lên. Thiếu nhân lực sẽ làm chậm việc bảo toàn tài sản.

Tệp ký tên Ilan Vero.

Đèn tắt.

Trong bóng tối, hàng trăm người cùng nín thở. Nguồn dự phòng bật lại vài giây sau, chỉ đủ thắp những dải sáng sát sàn.

— Chúng tôi không chiếm tàu, Đại úy, — Sera nói. — Chúng tôi cố mở chúng.

Aren nhìn ba biểu tượng khóa đỏ trên sơ đồ. Anh nhớ câu cuối trong phụ lục nhiệm vụ.

Bảo toàn mẫu khai quật.

Anh mở lại nguồn khiên trên cẳng tay phải, giữ tay hướng xuống. Sera nâng súng hàn lên nửa tấc. Bren đứng giữa họ.

— Tôi không đến để tha tội cho cô, — Aren nói. — Cũng không xử cô trong lúc căn cứ đang bị tấn công. Từ giờ tới khi mở được đường sơ tán, người của cô không bắn người của tôi. Người của tôi không tước vũ khí của cô. Mọi con tin được kiểm tra thương tích.

— Và sau đó?

— Nếu còn sống, chúng ta sẽ cãi tiếp.

Lira đi tới, găng dính máu.

— Người bị thương đã ổn định. Tôi cần keo mô và bình dưỡng khí.

Sera ra hiệu cho một công nhân đi lấy. Đó không phải lòng tin, chỉ là một việc cần làm.

Aren chấp nhận như vậy.

Anh mở kênh tìm Mara. Không có tín hiệu. Mở kênh tầm xa, anh chỉ nghe tiếng rè. Cuối cùng, một gói dữ liệu lọt qua nhiễu, ngắn đến mức hệ thống phải phát lại ba lần mới ghép đủ.

Nguồn gửi là ban chỉ huy chiến dịch.

XÁC NHẬN TÌNH TRẠNG MẪU KHAI QUẬT. ƯU TIÊN MỘT.

Dòng chữ trắng treo trên nền kính tối. Không có câu hỏi về ban quản trị. Không có câu nào về gần hai trăm người trong căn phòng này hay hơn ba nghìn người ở các khu cư trú khác.

Aren chuyển lệnh vừa nhận sang màn hình trên bàn. Sera cúi đọc.

— Bây giờ anh hiểu vì sao chúng tôi cầm súng chưa?

Aren tắt màn hình.

— Tôi hiểu vì sao các cô cầm súng. Còn ai biến nơi này thành chiến trường, tôi chưa biết.

Từ trục dưới, ba tiếng kim loại vang lên, đều nhau, như tín hiệu của một đội đang tiến tới.

Sera quay súng hàn về phía cửa. Nilo nâng cẳng tay, nhìn ô phóng đại trong mũ. Evan cho chiếc drone canh cửa tiến ra trước; sợi cáp đen trượt theo nó vào bóng tối.

— Vậy anh nên tìm cho nhanh, — Sera nói. — Chúng ta không còn nhiều cửa để lùi nữa.