Chương 14

Mười Bốn Phút Không Trọng Lực

Tám giờ ba mươi chín phút sau đổ bộ, Taro tắt trọng lực của toàn căn cứ.

Lúc ấy Aren vừa ra khỏi phòng điều khiển phụ và đứng tại trục vận tải giữa bến với mỏ. Phía sau anh sáu mươi mét là hốc một đang được bơm khí trở lại; phía trước một trăm hai mươi mét là trạm chuyển tiếp, rồi đường dốc xuống khoang khai quật. Ba thùng mẫu nằm trên ray giữa lối. Hàng người chờ tàu hai đã rút sau các cửa bên, để trục chính trống như một nòng súng dài.

Đèn xanh được Taro gắn dọc vách trái, cách nhau mười mét. Dây an toàn màu vàng chạy dọc vách phải. Trước khi mất trọng lực, “đường” và “vách” còn là những khái niệm riêng. Sau đó, bất cứ bề mặt nào có tay vịn đều có thể thành đường đi.

— Mười bốn phút, — ông báo. — Phải dành nguồn trọng lực để nạp bộ tích điện cho vòng sửa. Bơm làm mát đang chạy bằng nguồn dự phòng, chịu được chừng ấy. Quá giờ thì phải hủy nạp, trả điện cho bơm.

Con số hiện trên mọi bảng đếm. Bren cho kiểm tra dây giữ người lần cuối trước khi Taro xác nhận ngắt.

Trọng lượng biến mất không có tiếng động.

Đầu tiên là cảm giác đế giày thôi ép xuống sàn. Tiếp đó, lực kéo của ba lô lên vai giảm đi và phần bụng nhẹ bẫng. Aren không bay lên ngay; chính động tác hít vào cùng lực đẩy nhỏ từ ngón chân đưa anh rời mặt sàn. Dạ dày vẫn chờ một cú rơi không đến. Tai trái ù lớn hơn, còn hệ cân bằng báo ba hướng “xuống” khác nhau.

Cơ thể Aren nhấc khỏi sàn nửa gang trước khi dây cứu hộ gắn vào khung ba lô kéo căng. Những thùng hàng chưa khóa bay lên, quay chậm. Bụi đá vốn nằm dọc các khe bỗng phủ khắp khoang như một đám sương. Ở hốc hai, hơn một nghìn người đã được buộc vào ghế hoặc tay vịn; những người còn trên cầu bám dây dẫn chạy dọc vách.

Không còn sàn hay trần. Chỉ còn các bề mặt có chỗ bám và những khoảng trống dễ chết.

Những người từng sống lâu ở căn cứ xoay người về phía tay vịn theo phản xạ. Các quân nhân chuyển sang di chuyển bằng tay vịn. Aren chậm hơn những người khác: tai trái ù khiến anh phải bám cả hai tay mới xác định lại được hướng. Một bình khí không khóa va vào trần rồi bật sang vách đối diện. Một chiếc chăn thoát khỏi cáng, mở ra giữa trục như một tấm màn và che mất đèn xanh thứ ba cho tới khi ai đó kéo nó xuống.

Aren cùng Nilo hộ tống ba thùng mẫu từ kho bảo an qua trục chính. Mỗi thùng được buộc trên một khung kéo. Trong 0,38 g, sáu người mới đẩy nổi; lúc này chỉ một cú chạm cũng khiến cả khối trôi, nhưng dừng nó cần một lực tương đương. Dây kéo chạy qua khóa hãm trên khung hàng, còn Aren điều khiển đầu tự do. Mỗi lần thùng chạm vách, anh nhả bớt dây, tránh để sức giật truyền thẳng vào vai.

Taro đã đánh dấu đường bằng đèn xanh. Lối đi dài một trăm hai mươi mét từ bến tới trạm chuyển tiếp, sau đó rẽ xuống mỏ. Cửa kín được giữ mở vừa đủ cho thùng qua. Nếu điện mất, chúng sẽ đóng theo lò xo và cắt bất cứ thứ gì đang nằm giữa.

Ba thùng đi thành một hàng, cách nhau tám mét để không va vào nhau. Aren giữ dây hãm của thùng đầu. Nilo giữ thùng cuối, tay trái vẫn cố định trước ngực nên chỉ còn tay phải và hai chân để đổi hướng. Hai quân nhân đội tiếp nhận giữ thùng giữa. Evan đi trên vách phải, kéo theo cuộn cáp tới trạm. Đội hình trải gần bốn mươi mét; người đầu chỉ thấy người cuối như một bóng giữa bụi và nước.

Đồng hồ còn mười một phút hai mươi giây khi Manten xuất hiện.

Vira Nek không đi trên tường. Nó đạp từ một cửa ngang, trôi qua giữa trục với cây thương ngắn kéo sát thân. Hai Manten khác bám theo, mỗi người dùng cả sáu chi để đổi hướng trên đường ống. Hai người Human đang bận ghìm thùng, không thể rời điểm tựa. Đội Vira không mang hàng; chúng được tự do chọn mặt vách để bật tới.

Cửa ngang nằm ở phía trên bên phải theo hướng nhìn cũ, cách thùng đầu hai mươi lăm mét. Vira dùng chân sau đạp khung, tay giữa chỉnh thân, còn hai chi trước giữ sát ngực để không tạo lực quay. Nó đi theo một đường chéo không chạm bất cứ bề mặt nào trong ba giây. Khi tới gần thùng, một chân móc dây cáp và đổi hướng gần như vuông góc. Aren cũng có thể đổi hướng bằng dây, nhưng phải kéo theo khối hàng phía sau. Anh chọn ghì thùng lại, để Vira vượt qua góc bắn đầu tiên.

— Chúng tôi đang trả mẫu về mỏ, — Aren nói qua máy thông dịch.

Vira yêu cầu giao khung hàng, chỉ về hành lang bắc. Aren giữ dây, không nhả. Sau vụ thải một mảnh ra ngoài, phía Soven không còn chấp nhận để Human tự chuyển các mảnh còn lại. Lệnh không bắn tàu dân sự chưa giải quyết được ai giữ chúng trên đường xuống.

Vira đưa đầu thương vào dây kéo. Nilo kê cẳng tay trái lên khung, xoay người bắn một xung chặn. Plasma đi thẳng trong khí loãng, sượt qua vai Vira và làm một thùng nước phía sau thủng. Nước phụt thành hàng nghìn giọt cầu, che cả ô quan sát phóng đại.

Các giọt không rơi. Chúng trải thành một đám rộng sáu mét, bắt ánh đèn xanh và làm mọi vật phía sau méo đi. Khi xung plasma tiếp theo đi qua, một phần nước hóa hơi, đẩy cả đám cầu ra hai phía. Kính mũ Aren lập tức phủ những hạt nhỏ; hệ lau chỉ gạt được một vùng đủ thấy dây vàng trước mặt.

— Đừng đuổi, — Aren nói. — Giữ thùng.

Vira không lao vào họ. Mũi thương cắt dây khung kéo thứ nhất. Thùng mẫu trôi sang vách. Một Manten khác chụp lấy nó bằng hai tay giữa và dùng chân sau đẩy ngược về phía cửa ngang.

Aren nhìn thấy mục tiêu. Không giết người; lấy lại mảnh vỏ.

Anh bắn vào đường ống phía trên. Xung plasma làm vỡ van khí nén. Luồng khí phun ngang, đẩy cả Manten lẫn thùng mẫu lệch khỏi cửa. Nilo móc dây giữ được thùng. Vira xoay thương về phía Aren.

Không có trọng lực để ghì chân. Cú chạm đầu thương vào giáp làm anh bay ngược. Dây cứu hộ kéo giật khung ba lô, ghìm thân anh lại. Vira cũng bị đẩy, nhưng hai chi trước móc được đường ống và kéo cơ thể trở lại nhanh hơn.

Đồng hồ còn chín phút.

Tiếng Evan vang trong mũ:

— Tàu hai sẵn sàng. Mắt ba đang mất nhịp. Tôi cần một phút không ai cắt cáp chuyển tiếp.

— Anh có ba mươi giây.

— Tôi bỏ kiểm tra nhánh phụ. Giữ nguyên đường chính.

Aren bắn ba phát thấp, không nhằm Vira mà nhằm những tay vịn nó cần. Kim loại nóng đỏ. Vira đổi đường, đúng lúc Nilo đẩy thùng mẫu vào cửa tiếp theo. Cánh cửa bắt đầu đóng vì điện dao động.

Aren chui qua sau cùng. Vira phóng thương. Đầu vũ khí nối với cán bằng một sợi cáp mảnh, đi qua khe cửa trước khi thép khép. Nó móc vào tấm vai Aren.

Nilo nắm dây cứu hộ của anh. Cả hai bị kéo về cửa. Aren bật vuốt trên cẳng tay phải, cắt chốt ngoài đã cong của tấm vai trái. Tấm giáp bị giật qua khe; cửa đóng nghiền nó cùng đầu thương thành một tiếng rung dữ dội.

Dưới mảng vai vỡ còn lớp kim loại mỏng bọc khớp. Nó xước sâu nhưng chưa thủng. Kính mũ báo khả năng chịu đòn ở vai trái đã giảm; Aren thu vuốt, giữ phần vai ấy xa mép cửa.

Vira mất đầu thương. Aren mất một mảng giáp. Không ai thắng; họ chỉ tách nhau bằng một cánh cửa có thể mở lại bất cứ lúc nào.

Đồng hồ còn sáu phút.

Tàu hai rời bến. Aren không nhìn thấy. Anh nghe Evan dẫn từng góc qua kênh, nghe Taro đọc công suất, nghe tiếng thở của hơn một nghìn người được truyền nhầm vào mạng chung khi khoang tàu mất đồng bộ. Trong khoảnh khắc, chiến trường đầy tiếng người cố im lặng.

— Qua đầu đo số bốn, — Evan nói. — Tàu đã tự dẫn được. Giữ đường ra ngoài, chưa mở Fold.

Một vùng trên bản đồ chuyển xanh.

Đồng hồ còn ba phút.

Ba thùng mẫu tới trạm chuyển tiếp. Từ đây, đường xuống mỏ dốc gần thẳng. Không trọng lực giúp họ hạ khung qua giếng, nhưng lưới sẽ bật lại trước khi thùng tới đáy. Nếu đang giữa khoảng trống lúc ấy, ba khối nặng sẽ rơi và kéo tất cả theo.

— Đẩy! — Aren quát.

Họ phóng từng khung xuống giếng, dây hãm chạy qua tời. Nilo khóa thùng cuối vào ray khi đồng hồ còn mười hai giây.

Aren bám tay vịn. Bụi, nước và những mảnh giấy trôi quanh anh. Trong mỗi giọt nước phản chiếu một đèn đỏ nhỏ, khiến trục căn cứ như chứa hàng trăm tín hiệu cầu cứu.

Không phẩy không.

Trọng lực trở lại.

Hướng xuống cũ thắng lại cùng lúc ở toàn trục. Trước đó một nhịp, Aren còn treo cách sàn một mét, đầu hướng về vách. Anh co người theo dây. Nilo ôm thùng cuối. Hai quân nhân giữa đội hình không kịp xoay hết.

Mọi thứ rơi.

Nước đập xuống sàn thành một trận mưa. Thùng hàng va kim loại. Những người chưa kịp bám gục xuống. Aren quỳ một gối, vai trái thiếu tấm giáp ngoài đập vào vách. Tai trái mất hẳn tiếng trong vài giây.

Ở xa, một tiếng gãy lớn truyền qua đá.

Tiếng đó không đến từ vật rơi gần họ. Nó đi từ phần sâu của căn cứ, chậm hơn cảnh báo trên kính một nhịp, nặng tới mức dây an toàn rung trong tay. Đèn xanh dọc vách tắt từ phía mỏ về phía bến, từng chiếc một, cho thấy một tuyến điện vừa gãy ở đâu đó sau trạm chuyển tiếp.

Tụ của vòng hiệu chỉnh đã đầy. Tàu hai đã thoát. Ba thùng mẫu đang trên đường xuống mỏ.

Và đường Manten dùng vừa mở ra sau lưng họ.