Chương 20

Thiên Đàng Thất Thủ

Aren tỉnh lại sáu ngày sau trận đánh, dưới ánh một ngôi sao màu cam.

Đồng hồ y tế ghi ngày 18 tháng 7 năm 10.263, 09:42 theo giờ tàu. Anh không nhớ năm ngày đầu. Trong ký ức, khoảng cách giữa bóng tối dưới mỏ và ánh sáng trên trần chỉ bằng một lần chớp mắt. Với những người ngoài buồng, sáu ngày đã đủ để ba đoàn cứu hộ tới, một danh sách tử nạn dài thêm và chính quyền phát bản tin đầu tiên.

Trong vài giây, anh tưởng mình còn ở bến sơ tán. Ánh sáng trượt trên trần cong. Một nhịp rung chạy qua giường. Tai trái không nghe gì. Anh đưa tay tìm súng và chỉ chạm vào thành buồng y tế trong suốt.

Đây là tàu bệnh viện trên quỹ đạo Epsilon. Qua cửa kính bên phải, tiểu hành tinh quay chậm dưới nền sao. Căn cứ bám quanh nó không còn thành một vành liền. Hốc bến một mở toang; dàn tản nhiệt cháy đen; nhiều mô-đun chỉ được giữ với khối đá bằng giàn kéo của tàu cứu hộ. Những đèn làm việc di chuyển trên bề mặt như các đốm sáng nhỏ.

Buồng bệnh nằm ở vành quay trong của tàu, rộng bốn mét và dài sáu mét. Giường Aren đặt song song cửa kính. Bên trái là tủ thuốc chìm trong vách; bên phải có hai ghế gấp và một cửa trượt dẫn ra hành lang. Trọng lực ở đây gần bằng trên Trái Đất, mạnh gấp hơn hai lần căn cứ, khiến tay chân anh nặng như vừa được trả lại cho một cơ thể khác.

Ngoài kính, ánh cam chậm rãi trượt trên các giàn cứu hộ khi tàu đổi hướng. Nhân viên hạ tấm lọc sáng bên giường, để lại một khoảng cửa đủ cho Aren nhìn xuống căn cứ. Buổi sáng đầu tiên anh chỉ nhìn được vài giây rồi phải nhắm mắt vì chóng mặt.

Phần hướng về Epsilon Eridani rực màu đồng. Phần còn lại chìm trong tối.

Ở ranh giới sáng tối, giàn cứu hộ bắc qua một khe căn cứ từng liền nhau. Hai mô-đun nhà ở nằm lệch gần sáu mét, cửa của mô-đun này nhìn vào vách của mô-đun kia. Robot kéo cáp đi trên bề mặt. Các đội cứu hộ đi cùng robot, ghìm dây cáng và kiểm tra từng khoang còn người. Ở một lối vừa mở, ba bộ giáp nhỏ đứng thành hàng chuyển cáng qua khoảng lệch.

Aren thử ngồi dậy. Đau dưới sườn trái kéo anh trở xuống. Một tấm gel y tế phủ từ ngực tới hông, bên dưới có các ống mảnh dẫn vào phổi tái tạo. Mỗi hơi thở sâu làm một đường bỏng chạy quanh xương sườn. Khi quay đầu, căn phòng nghiêng dù con tàu không đổi trọng lực.

Lira bước vào và đặt tay lên vai anh trước khi anh thử lần nữa.

Cô đã bỏ giáp, mặc bộ đồ y tế màu xám rộng ở vai. Quầng thâm dưới mắt đậm hơn vết bầm trên má. Trên cổ tay trái là ba dải bệnh nhân đang theo dõi; Lira vẫn chữa cho người khác trong khi thiết bị báo chính cơ thể cô cần ngủ.

— Tai trái mất phần lớn thính lực, — cô nói. — Hệ cân bằng cũng bị tổn thương. Mô phổi đã nối, nhưng quanh đường đâm có một vùng thần kinh không chịu khớp lại với cấu trúc cũ.

— Bao lâu?

— Phổi: vài tháng. Tai: chưa biết. Phần còn lại: đừng hỏi tôi một con số để anh biến nó thành lịch tập.

Giọng cô đến hoàn toàn từ bên phải. Aren nhìn môi để bù phần bị mất.

— Những người khác?

Lira đặt bảng lên đùi anh.

Danh sách còn thay đổi. Ba tàu sơ tán đã tới điểm tập kết. Hơn năm trăm người sống trong các khoang đá sâu cho tới khi tàu cứu hộ mở đường. Hàng chục người chết từ lúc công nhân chiếm kho đến khi căn cứ mất ổn định; một số vẫn mất tích trong những đoạn công trình lệch khỏi đường tiếp cận. Không có con số cuối cùng đủ sạch để đọc một lần rồi thôi.

Bảng chia danh sách theo khu vực: bến, khu dân cư, lò phản ứng, trạm chuyển tiếp, khoang khai quật. Những dòng xanh là người đã kiểm tra sống. Dòng đỏ là thi thể nhận dạng. Dòng xám là mất tín hiệu. Aren kéo qua chậm, dừng ở từng tên mình từng nghe qua kênh nhưng chưa gặp mặt. Chỗ Evan không nằm trong nhóm xám. Tên anh ta đã có giờ tử trận chính thức.

Mara sống, sườn đã được cố định. Bren bị rách cơ chân khi cửa khoang trú đổ. Nilo giữ được cánh tay nhưng phải phục hồi khớp vai. Taro bỏng hai bàn tay, vẫn cãi rằng cáp nguồn hỏng trước khi găng hỏng. Sera ở lại cùng đội cứu hộ để tìm người mất tích. Ilan Vero bị tạm giữ, vòng quyền hạn trở thành bằng chứng.

Kalen sống. Được chuyển sang khoang y tế cách ly với tư cách tù binh có tri giác, cụm từ mà quân pháp Human chưa kịp tạo thành một điều luật.

Aren kéo xuống cuối danh sách.

Evan Dar: tử trận tại trạm chuyển tiếp.

Không có phần trăm bên cạnh tên anh.

— Tìm thấy cậu ấy chưa? — Aren hỏi.

Lira gật.

— Bren đưa đội vào sau khi ổn định được hành lang. Mara giữ thứ này cho anh.

Cô đặt một huy hiệu quân đội lên lòng bàn tay Aren.

Miếng kim loại nhỏ bị cong ở một góc, mặt sau cháy xám. Tên Evan vẫn đọc được. Nó nhẹ hơn Aren tưởng. Một người có thể giữ bản đồ của cả căn cứ, dẫn ba con tàu và mua ba phút cho đồng đội; thứ còn lại vừa đủ nằm dưới ngón cái.

Aren khép tay. Vết sẹo ở khớp ngón trỏ chạm mép huy hiệu.

— Tôi đã ra lệnh cậu ấy rút.

— Tôi nghe.

— Tôi nên tới kéo cậu ấy ra.

— Anh cách đó hai trăm bốn mươi mét đá, một hành lang bị lệch và một trận đánh.

— Tôi đã chia đội.

Lira không nói anh vô tội. Cô cũng không để anh nhận luôn lựa chọn của Evan thành của mình.

— Quyết định của anh tạo ra chỗ trống ấy, — cô nói. — Evan quyết định đứng trong đó. Nếu anh muốn chịu trách nhiệm, hãy nhớ cả hai phần.

Ánh sao cam đi khỏi trần khi tàu bệnh viện quay. Căn phòng tối dần. Trong kính, bóng Aren nằm mỏng trên buồng y tế, một tay giữ huy hiệu, tay kia nối với dây truyền.

Khi ánh sáng rút hết, cửa kính thành gương. Aren thấy đầu mình quấn cảm biến, vai trái bầm tím dưới lớp áo bệnh nhân và một đường ống đỏ chạy từ dưới chăn tới máy phổi. Huy hiệu Evan nằm đúng giữa hình phản chiếu bàn tay anh. Anh từng đếm người qua dấu trên bản đồ; lần đầu, một dấu đã tắt có trọng lượng thật.

Ba ngày sau, anh được phép đi mười bước.

Mười bước bắt đầu từ mép giường, qua cửa buồng và dừng ở vạch xanh giữa hành lang. Ngày thứ chín sau trận đánh, anh chỉ đi được bảy. Sáng hôm sau anh tới vạch, vẫn cần Lira đỡ khuỷu và phải đứng im gần một phút mới quay lại được.

Hành lang tàu bệnh viện rộng, sáng trắng và có trọng lực ổn định. Dù vậy, mỗi lần quay trái, sàn vẫn nghiêng trong đầu Aren. Anh phải dùng gậy đỡ. Những người đi ngang nhận ra quân hàm rồi nhìn chỗ khác; bản tin chính thức chỉ gọi Epsilon là tai nạn khai thác kết hợp bạo loạn và xâm nhập của một lực lượng chưa xác định.

Không có từ Manten. Không có Soven. Không có cảnh báo bị giấu.

Trên một màn hình công cộng, đoạn quảng cáo cũ của liên danh chạy xen giữa tin cứu hộ. Mái vòm trong suốt hiện dưới mặt trời cam. Trẻ em chạy trên bãi cỏ xanh. Dòng chữ hứa dựng thiên đường dưới một ngôi sao khác vẫn sáng như chưa từng có ai bị khóa trong đó.

Màn hình treo đối diện cửa quan sát, cao hơn đầu người. Bên dưới nó là ba hàng ghế dành cho gia đình chờ tin nhận dạng. Một người đàn ông mặc áo mỏ ngồi ở hàng đầu, trên tay giữ hai vòng ca trực nhưng chỉ có một tên được đánh dấu sống. Ông không nhìn quảng cáo. Aren không biết ông có nghe được bản tin hay chỉ đang chờ màn hình hiện đúng một dòng.

Màn hình chuyển sang hình ảnh căn cứ vỡ.

Không cần ai đặt tên cho sự đối chiếu ấy.

Thiên đường đầu tiên mà Human dựng ngoài những hệ sao gần Sol đã thất thủ trước khi phần lớn loài người biết có kẻ khác từng tuyên bố nơi đó thuộc về mình.

Nhưng vật thể dưới mỏ chưa bị mất.

Năm mảnh vỏ cùng vòng thiết bị của Kalen giữ nó ổn định tạm thời. Lò phản ứng còn lại phải cấp gần một phần ba công suất liên tục; mỗi giờ, tàu cứu hộ thay một bó cáp đã quá nhiệt. Human giữ được mẫu nghiên cứu cũ đã được ghi riêng trong bản kê ở bến, hai phần ba chuỗi tọa độ và toàn bộ bản ghi dịch. Soven không lấy được công trình, nhưng tàu của Mera đã rời vùng nhiễu trước khi hạm Human tới.

Tin Human trở lại đang đi về một nơi Aren chưa biết tên.

Chiều ngày thứ mười, Mara đưa Kalen tới khoang quan sát. Tù binh ngồi trong ghế thiết kế lại cho sáu chi, sườn còn nẹp. Hai lính canh đứng ngoài cửa. Máy thông dịch đặt giữa họ, hai cụm micro quay về hai phía.

Khoang quan sát nằm ở đầu trục bệnh viện, nơi cửa kính cao từ sàn tới trần. Epsilon chiếm gần nửa tầm nhìn. Aren ngồi bên phải cửa, lưng tựa ghế và gậy đỡ đặt ngang đầu gối. Kalen ở bên trái, cách anh ba mét. Khoảng trống giữa họ đủ cho hai lính canh bước vào nhưng không có ai đứng đó.

Ánh sao cam đi qua phiến xanh ngọc của Kalen và vết bầm trên tay Aren. Mười ngày trước, hai người nhìn nhau lần đầu trong một phòng y tế chật, một người bị trói trên bàn. Bây giờ cửa không khóa từ phía trong, nhưng vòng quân sự của Aren và cửa khoang Kalen đều do người khác kiểm soát.

Kalen nhìn căn cứ dưới cửa kính.

— Vỏ giữ. Không lâu, — máy nói.

— Doran sống không?

— Sống.

— Hắn sẽ quay lại?

Kalen nhìn khoảng tối nơi tàu Soven đã biến mất.

— Nếu không quay lại, người khác đến.

— Soven?

— Nhiều hơn.

Máy báo độ tin cậy thấp. Aren không biết “nhiều hơn” là nhiều tàu, nhiều đế quốc hay nhiều giống loài từng biết tên Human. Anh chưa hỏi tiếp. Kalen cũng không nói thêm.

— Ngươi muốn về với người của mình?

Kalen nhìn anh. Câu quá đơn giản cho điều nó phải cân.

— Có. Nhưng trước: vỏ.

Nó vẫn chưa đổi phe. Nó cũng không để việc bị bắt xóa nghĩa vụ tự chọn của mình.

Khi Kalen rời khoang, ba người mặc đồng phục quân pháp đứng chờ ngoài hành lang. Người đi đầu trao cho Aren một lệnh niêm phong quyền truy cập, đình chỉ nhiệm vụ và triệu tập điều tra. Các cáo buộc gồm bất tuân thứ tự ưu tiên, phá hủy tài sản chiến lược, làm lộ dữ liệu mật, tự ý công nhận tư cách tù binh và phân tán mệnh lệnh tới người không có thẩm quyền.

Không dòng nào nhắc bốn trăm người trên tàu một.

Không dòng nào nhắc Evan.

Aren đọc xong, gấp bảng lại và đưa tay để họ khóa quyền trên vòng quân sự. Anh không đủ sức đứng thẳng lâu, nhưng giữ ánh mắt ở người đối diện.

— Tôi sẽ khai, — anh nói. — Với điều kiện toàn bộ nhật ký được giữ nguyên thứ tự thời gian.

— Điều kiện không thuộc quyền của anh.

Aren nhìn huy hiệu cháy xám trong lòng bàn tay.

— Vậy ghi rằng tôi đã yêu cầu.

Ngoài cửa kính, Epsilon Eridani chiếu sáng phần căn cứ còn lại. Những con tàu cứu hộ kéo các mô-đun vỡ về gần nhau, chậm đến mức mắt thường gần như không thấy chuyển động. Không ai dựng lại được thiên đường trong một ngày. Không ai sửa được những người đã chết bằng cách đổi tên biến cố.

Trên mặt tối của tiểu hành tinh, hốc bến đã tắt. Chỉ khoang khai quật còn một vòng đèn vàng quanh vị trí vật thể. Năm điểm sáng không khép kín; giữa điểm thứ năm và điểm thứ nhất là một quãng đen nơi mảnh thứ sáu đã bị bỏ ra ngoài để cứu tàu.

Aren nhìn quãng đen ấy cho tới khi tàu bệnh viện quay nó khỏi tầm mắt.

Aren bước theo quân pháp. Mỗi bước làm sàn nghiêng. Mỗi hơi thở kéo đau qua sườn. Tai trái chỉ còn một tiếng ù thấp giống âm thanh vật thể từng phát dưới mỏ.

Anh đã rời Hệ Sol để dẹp một cuộc nổi loạn.

Mười ngày sau, vẫn ở Epsilon, anh phải bước vào cuộc điều tra cùng một cơ thể chưa lành, hồ sơ của một tù binh có tên và nhật ký người lính không trở về. Trong những bản ghi được niêm phong, câu “Human đã trở lại” vẫn chưa có lời giải.

Cuộc chạm trán đầu tiên đã kết thúc.

Cuộc chiến thì vừa mới có tên.